Chương 30: “Chỉ hy vọng chị có thể chịu trách nhiệm với em.”

Trả lời xong câu hỏi của Quý Sơ Bạch, Tư Đàn quay lại chủ đề chính: "Những gì cậu muốn biết, tôi đã nói hết rồi, giờ đến lượt cậu trả lời câu hỏi của tôi, tại sao lại lừa cậu ấy?"

Quý Sơ Bạch: "Tôi muốn khiến chị ấy yêu tôi."

Mười năm qua, điều anh nguyện cầu chỉ là tình yêu của cô.

Chỉ cần có thể khiến cô yêu mình, anh có thể làm bất cứ điều gì, cho dù chỉ đổi lấy một chút tình yêu của cô.

Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tư Đàn. Giác quan thứ sáu mách bảo cô ấy rằng chàng trai trước mặt không hề lừa mình, nhưng lý trí vẫn khiến cô ấy giữ vài phần nghi ngờ: "Thế sao cậu không trực tiếp theo đuổi cậu ấy? Cần gì phải bịa ra thân phận giả?"

Quý Sơ Bạch hỏi ngược lại: "Chị nghĩ nếu tôi dùng thân phận thật để theo đuổi chị ấy, liệu chị ấy có chấp nhận tôi không?"

Trong lòng Tư Đàn biết rõ đáp án: Không.

Trải qua Phó Vân Đàm, cô ấy sẽ không bao giờ chấp nhận sự yêu mến hay theo đuổi từ bất kỳ công tử nhà giàu nào nữa, bởi vì cô không chắc tình cảm của đối phương xuất phát từ chân thành, hay chỉ muốn chơi đùa với mình.

Hoặc có thể nói, điều khiến cô kháng cự chính là gia tộc phía sau họ.

Vì chuyện nhà họ Trần phá sản mà Phó Vân Đàm vứt bỏ cô, vì nhà họ Trần sụp đổ mà nhà họ Phó đoạn tuyệt quan hệ, điều này khiến cô nhìn thấu sự lạnh lẽo vô tình ẩn sau những gia tộc giàu có đó, nên cô không thể nào chấp nhận sự theo đuổi từ họ.

Huống chi nhà họ Quý còn cao hơn nhà họ Phó một bậc, chỉ riêng thân phận cậu ấm nhà họ Quý đã đủ để cô từ chối anh.

Tư Đàn nói: "Cho dù hiện tại cậu ấy không biết, thì sớm muộn gì cũng sẽ biết. Cậu có thể giấu cậu ấy cả đời sao?"

Giọng điệu Quý Sơ Bạch chắc nịch, ánh mắt kiên định: "Tôi nhất định sẽ khiến chị ấy chấp nhận tôi."

Tư Đàn từ chối cho ý kiến: "Con người cậu ấy nhìn thì không tim không phổi, thực ra lại chung tình hơn bất cứ ai, bất kể trong tình bạn hay tình yêu. Chỉ cần đã nhận định một người, thì đoạn tình cảm đó đối với cậu ấy chính là cả đời, cậu ấy có thể vì đối phương mà trả giá tất cả. Tính cách và tính khí của cậu ấy rất giống con chiến mã của cậu ấy, vừa cứng cỏi vừa kiên cường.

Nhưng kiểu người như cậu ấy, một khi gặp trắc trở trong tình cảm thì sẽ gặp đả kích trí mạng."

Người chung tình thì rất nhiều, nhưng vừa chung tình vừa nặng tình thì không nhiều. Kiểu người như vậy khi ở bên bạn bè hay người yêu luôn tỏ ra tùy ý, nhưng thật ra lại rất tình sâu nghĩa nặng, xem trọng tình cảm chẳng khác gì tính mạng, nên tuyệt đối không chịu nổi bất kỳ tổn thương hay phản bội nào từ những người thân thiết.

Đương nhiên Quý Sơ Bạch hiểu ý của Tư Đàn, anh cam đoan từng câu từng chữ: "Tôi tuyệt đối sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn thương chị ấy."

Tư Đàn: "Miệng ở trên mặt cậu, muốn nói thế nào cũng được, tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm đến cậu ấy. Cậu ấy có thể vì tôi mà trả giá tất cả, thì tôi cũng có thể vì cậu ấy mà trả giá tất cả. Cho nên, cậu tuyệt đối đừng làm chuyện gì có lỗi với cậu ấy, nếu không tôi sẽ không tha cho cậu."

Mười ba năm quen biết, cô ấy tận mắt chứng kiến những biến cố lớn trong cuộc đời Trần Tri Dư, tận mắt thấy cô từng bước thoát ra từ vực thẳm tăm tối nhất, nên cô ấy quá hiểu Trần Tri Dư khó khăn nhường nào. Bình thường nhìn thì vô tư, nhưng thật ra trong lòng chi chít vết sẹo.

Trái tim cô đã không thể chịu thêm một vết thương nào nữa, nếu bị tổn thương thêm lần nữa, chắc chắn cô sẽ không chịu nổi.

Tư Đàn tiếp tục nói: "Tôi không vạch trần cậu, là vì cậu cũng coi như để tâm tới cậu ấy, hơn nữa cậu ấy cũng rất thích cậu." Cô ấy khẽ thở dài, cảm khái: "Đã rất nhiều năm rồi cậu ấy chưa từng thích ai như vậy."

Cả người Quý Sơ Bạch cứng đờ, anh ngây người nhìn Tư Đàn.

Cô… thật sự thích anh?

Thấy anh như vậy, Tư Đàn lập tức hiểu chắc anh chịu không ít ấm ức.

Công bằng mà nói, với điều kiện của anh, phụ nữ muốn bám lấy anh nhiều không kể xiết, thế mà lại vấp phải Trần Tri Dư, đúng là làm khó cậu ấm nhà họ Quý rồi.

Nhưng cô ấy cũng không thể nói bạn mình sai, bất luận thế nào cô ấy cũng phải đứng cùng chiến tuyến với bạn thân, bảo vệ cô mọi lúc.

Sau khi nghĩ ngợi một chút, cô ấy nói với Quý Sơ Bạch: "Con người cậu ấy đúng là hơi tồi, cậu chịu khó bao dung nhiều hơn. Dù sao, cậu ấy cũng là Cô chủ họ Trần mà."

Nói đến đây, cô ấy không kìm được mà nhớ lại một đoạn thơ…

Đào hồng rực rỡ, sắc thắm muôn phần, cô gái họ Trần, phong hoa tuyệt luân;

Vung roi thúc ngựa, tên vút như thần, oai phong lẫm liệt, khí phách bừng dâng;

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!