Trêu ghẹo "tiểu hòa thượng" thanh tâm quả dục này khó quá, mức độ lãnh đạm của anh có thể sánh ngang với yêu cơ Bao Tự, Trần Tri Dư cũng không có bản lĩnh lớn như Chu U Vương, vì vậy cô không định tự rước nhục thêm nữa, bất lực thở dài một tiếng, nhân tiện nói: "Có việc thì cứ gọi tôi."
Nói rồi, cô đứng dậy khỏi ghế, thế nhưng vừa bước được hai bước, giọng nói của "tiểu hòa thượng" đã vang lên sau lưng: "Chị có thể… giúp tôi một chuyện không?"
Bước chân Trần Tri Dư không khỏi khựng lại, cô nghĩ thầm: Lúc tôi còn ngồi thì cậu hờ hững với tôi, sao cứ đợi tôi đi rồi mới chịu hỏi chuyện? Rốt cuộc là muốn tôi đi hay không muốn tôi đi?
Trần Tri Dư cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhưng người ta đã lên tiếng nhờ giúp đỡ nên cô không thể vờ như không nghe thấy, dù sao vừa rồi người ta còn giúp mình. Làm người không thể quá vô tâm, vì vậy cô xoay người nhìn về phía "tiểu hòa thượng", nói: "Cậu cứ nói xem là chuyện gì, giúp được thì tôi sẽ giúp."
Năng lực của cô có hạn, giờ bản thân cô còn ốc không mang nổi mình ốc, nên chỉ có thể giúp những việc trong khả năng, còn ngoài tầm thì muốn giúp cũng lực bất tòng tâm.
Quý Sơ Bạch khẽ cụp mắt xuống, đôi môi mỏng mím chặt, trên gương mặt lộ ra chút lúng túng. Một lát sau anh mới ngước mắt lên, vẻ bối rối càng rõ hơn: "Chị có biết… xung quanh đây có quán bar nào đang tuyển nhân viên làm thêm không?" Ngừng một giây, anh lại lên tiếng, trong giọng nói xen lẫn sự bất lực và cay đắng với cuộc đời: "Tôi cần kiếm tiền, rất cần."
Đối diện với ánh mắt tội nghiệp của "tiểu hòa thượng", trong lòng Trần Tri Dư bỗng dâng lên nỗi xót xa và đồng cảm: Đều là những kẻ khốn khổ lưu lạc chốn nhân gian, cái nghèo khiến chúng ta chẳng còn gì.
Nghĩ ngợi một lúc, cô hỏi một câu trước: "Hiện giờ cậu đi làm rồi à?"
Quý Sơ Bạch gật đầu: "Ừ."
Trần Tri Dư tốt bụng nhắc nhở: "Quán bar là nơi làm việc ngày đêm đảo lộn, sớm nhất cũng phải mở cửa đến tận hai giờ sáng mới đóng, ban ngày cậu còn phải đi làm, cứ làm việc liên tục như thế có chịu được không?"
Quý Sơ Bạch lại cụp mắt xuống, giọng rất nhỏ: "Nhà tôi nợ rất nhiều tiền, tôi phải phụ trả nợ."
Trong giọng nói ấy còn pha chút mệt mỏi và đau buồn, như thể đã bị cuộc đời chèn ép đến không thở nổi.
Tim Trần Tri Dư nhói lên một cái, cô nghĩ thầm: Mới tốt nghiệp đã gánh trên vai nợ nần, đúng là đứa trẻ số khổ.
Ngay sau đó, cô đột nhiên nhớ đến quãng thời gian năm xưa khi nhà mình phá sản, cô và anh trai cùng nhau liều mạng trả nợ.
Những ngày ấy quả thực là giật gấu vá vai, thắt lưng buộc bụng để cầm hơi, có thể nói là chua xót đến tận cùng.
Nếu Nam Kiều làm ăn khấm khá, nhất định cô sẽ đích thân giúp "tiểu hòa thượng" này một tay, để anh ở lại Nam Kiều, coi như giúp đỡ chính mình năm xưa. Thế nhưng Nam Kiều buôn bán ế ẩm, không chứa nổi người thứ năm, cô thật sự lực bất tòng tâm, chỉ có thể đáp: "Hình như quán Thắng Bách kế bên đang tuyển phục vụ."
Quý Sơ Bạch nghe xong thì khẽ gật đầu: "Cảm ơn." Nói rồi, anh đứng dậy khỏi ghế, thân hình cao lớn lập tức khiến Trần Tri Dư có cảm giác bị bao phủ.
Cô cao 1m69, dù đi bốt đế bằng nhưng cũng cao thêm được 1-2cm nên hiện tại ít nhất cũng 1m70, vậy mà đỉnh đầu của cô chỉ cao đến môi Quý Sơ Bạch, lại còn là môi dưới, vậy thì "tiểu hòa thượng" phải cao ít nhất 1m87.
Thân hình anh còn thẳng tắp, dáng người tam giác ngược tiêu chuẩn, vô cùng nổi bật.
Rõ ràng toát ra sức hút nam tính mãnh liệt, vậy mà hàng cúc trên chiếc sơ mi trắng lại được cài tới tận cổ, che kín lồng ngực và xương quai xanh, trái lại càng làm nổi bật chiếc cổ thon dài trắng nõn và yết hầu gồ lên gợi cảm, nhìn vừa thuần khiết vừa quyến rũ.
Trần Tri Dư không khỏi sửng sốt, không ngờ cậu em hòa thượng thanh tâm quả dục này lại có khí chất "cấm dục" đến vậy.
May mà không phải hòa thượng thật, nếu không quả là phí của trời.
Sau khi đứng dậy Quý Sơ Bạch cũng chẳng buồn nhìn cô lấy một cái, dứt khoát quay người bước về phía cửa quán bar, trông có vẻ như muốn sang thẳng quán bên cạnh để xin việc.
Hành động nhanh gọn quyết đoán ấy khiến Trần Tri Dư trố mắt: Nói đi là đi thật? Vô tình thế luôn à?
Không hiểu sao cô bỗng thấy hơi không cam lòng.
Suốt cả tối, cô vẫn luôn bị cậu em hòa thượng này ngó lơ, coi thường.
Làm bà chủ quán bar sáu năm, cô đã từng gặp đủ kiểu người, nhưng cậu em hòa thượng này chắc chắn là người thuần khiết, đặc biệt, không màu mè nhất mà cô từng gặp, bất kể nam hay nữ.
Cô biết mình xinh đẹp, dù chưa từng lợi dụng nhan sắc để quyến rũ đàn ông, nhưng dù sao thì diện mạo xinh đẹp luôn có sức hút rất lớn. Khi đối diện cô, phần lớn đàn ông đều sẽ để lộ vẻ tán thưởng từ trong ánh mắt, đương nhiên cũng có kiểu đàn ông ngay thẳng đoan chính như Liễu Hạ Huệ nhưng chỉ là số ít, chứ chưa từng có ai hoàn toàn ngó lơ cô như cậu em này.
Cảm giác như mình vừa thua một trận chiến không nên thua.
Được lắm, nhóc con, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!