Chương 29: Em trai nhỏ tuổi thì đầy rẫy, em trai báu vật mới hiếm có.

Cảm giác hỗn loạn như đứng giữa cơn bão giông.

Ai mà chịu nổi chứ?

Trần Tri Dư lập tức giơ tay lên che mặt, nhưng lại không che cái mũi đang điên cuồng chảy máu, mà là che mắt, đồng thời đột nhiên hất tung chăn, nhảy thẳng xuống giường, đến dép cũng không kịp mang, lao thẳng ra khỏi phòng ngủ nhanh như chớp.

Say khi chạy ra phòng khách, Trần Tri Dư vội vàng rút mấy tờ giấy ăn từ hộp giấy đặt trên bàn trà, luống cuống lau máu mũi trên mặt, sau đó lại vò hai cục giấy nhỏ nhét vào lỗ mũi.

Phòng khách trống trơn, cô đứng bên cạnh bàn trà một lúc lâu nhịp tim mới dần ổn định. Sau đó cô siết chặt áo ngủ trên người, nhanh chân bước tới tủ giày trước cửa, mở tủ lấy một đôi dép dùng một lần ra, mang vào rồi mở cửa, hùng hổ rời khỏi phòng.

Đi tìm Tư Đàn tính sổ!

Con mụ đầu óc đen tối này!

Lúc này trời đã không còn sớm, lại thêm hôm nay là thứ Bảy, các khách trọ khác đã dậy leo núi từ lâu, nên khi Trần Tri Dư xuống đến tầng một, trong sảnh chỉ có một mình Tư Đàn. Cô ấy đang ngồi nhàn nhã uống cà phê ở một chiếc bàn cạnh cửa sổ.

Trần Tri Dư lao thẳng đến trước mặt cô ấy, mạnh tay kéo ghế ra, ngồi phịch xuống đối diện với sắc mặt sa sầm, tức giận chỉ tay vào cô ấy, chỉ một lúc lâu vẫn không nghĩ ra nên bắt đầu mắng từ đâu.

Tư Đàn chẳng hiểu chuyện gì, nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Cái tạo hình gì đây? Giờ thành phố đã bắt đầu lưu hành mốt mặc đồ ngủ ra ngoài rồi à?"

Trần Tri Dư: "Cậu bớt giả ngu đi!"

Tư Đàn: "Tớ giả ngu lúc nào?"

Trần Tri Dư đảo mắt nhìn quanh, xác định trong sảnh không còn ai khác mới bắt đầu chất vấn: "Cái tường trong phòng tắm chỗ cậu bị sao thế? Sao… sao đang tắm lại… lại trong suốt vậy?"

Tư Đàn lập tức hiểu ra, mỉm cười nháy mắt với cô: "Có phải rất tình thú không?"

Trần Tri Dư: "Tình thú cái rắm, đồ d*m đ*ng!"

Tư Đàn bất lực: "Chẳng phải tớ đã nói trước với cậu rồi sao, đó là phòng tình nhân đặc biệt, tớ cố tình để dành cho cậu đấy, cậu còn không nhận lòng tốt à?"

Trần Tri Dư chỉ tay vào hai viên giấy nhét trong mũi, phẫn nộ tố cáo: "Cậu nhìn xem tớ đang chảy máu mũi này, cậu nhìn cho kỹ đây này!" Vì quá phẫn nộ nên một câu cô nói tận hai lần, câu sau nghe còn tức tối hơn câu trước.

Tư Đàn thấy hơi ngạc nhiên: "Chảy cả hai bên à? Cậu cũng nóng trong phết nhỉ, phòng khô quá à? Không sao, lát nữa tớ bảo cô lao công đưa cậu cái máy tạo ẩm."

Trần Tri Dư đập bàn: "Cái này liên quan chó gì tới máy tạo ẩm!"

Tư Đàn ngớ người: "Thế sao cậu lại chảy máu mũi?"

Chuyện đã đến nước này, Trần Tri Dư dứt khoát kể hết ngọn ngành: "Tớ còn chưa dậy, cậu ấy đi tắm, đang tắm thì tường lại trong suốt, cậu ấy đối diện thẳng với tớ, ai mà chịu nổi?" Nói tới đây, cảnh tượng vừa rồi lại chợt hiện lên trong đầu, mặt cô lại bắt đầu nóng bừng.

Tư Đàn dở khóc dở cười: "Có phải cậu chưa thấy bao giờ đâu? Có đến mức chảy máu mũi không."

Trần Tri Dư vừa tức vừa bất lực: "Chẳng phải tối qua tớ đã nói với cậu rồi sao, chúng tớ không phải loại quan hệ đó!"

Tư Đàn không tin, cô ấy ngả người ra sau, khoanh tay dựa vào lưng ghế, nhìn cô bằng vẻ mặt không hài lòng: "Tớ phát hiện bây giờ cậu chẳng thẳng thắn gì cả."

Trần Tri Dư: "Sao tớ lại không thẳng thắn?"

Tư Đàn: "Cái gì mà hai người không phải quan hệ đó? Nếu không phải thì sao lại ngủ chung một giường?"

Trần Tri Dư: "Ai nói với cậu là chúng tớ ngủ chung giường?"

Tư Đàn: "Cậu vừa nói đấy thôi, "Tớ còn chưa dậy, cậu ấy đi tắm", chẳng phải rõ ràng ngủ chung giường à?"

Trần Tri Dư: "…"

Tôi càng không thể phản bác?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!