Sáng sớm tỉnh dậy, đầu Trần Tri Dư đau như muốn nứt ra, cảm giác như có mấy cây châm đâm vào trong đầu vậy.
Cô nằm lì trên giường một lúc lâu mới gắng gượng ngồi dậy, sau đó ngây ngẩn cả người, vừa kinh ngạc vừa bất ngờ khi thấy Quý Sơ Bạch đang ngủ ở cuối giường.
Khoảnh khắc đó, Trần Tri Dư hoàn toàn ngơ ngác.
Sao em trai lại ngủ ở đây?
Cô nhíu chặt mày, cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, nhưng hoàn toàn vô ích. Ký ức cuối cùng mà cô còn nhớ được là cảnh mình và Tư Đàn ngồi uống rượu ở sảnh tầng một, sau đó thì hoàn toàn mất trí nhớ, thậm chí còn không nhớ nổi mình về phòng bằng cách nào.
Giường rộng một mét tám, Quý Sơ Bạch chỉ có thể co ro mà ngủ, không đắp chăn cũng không c** q**n áo, trông có vẻ như mệt quá rồi nên tìm đại một chỗ để ngủ tạm một đêm.
Nhìn anh như vậy, Trần Tri Dư thấy rất xót xa, muốn gọi anh dậy để anh gối đầu lên gối, đắp chăn ngủ cho ngon. Nhưng ngay khi cô hé miệng, bỗng cảm thấy môi dưới đau nhói, là kiểu đau vì miệng vết thương bị rách, khiến cô không khỏi hít mạnh một hơi.
Theo phản xạ, cô l**m nhẹ môi, đầu lưỡi lập tức nếm được mùi máu tanh.
Sao môi mình lại bị rách vậy?
Cô lập tức cầm điện thoại lên, dùng màn hình làm gương soi, phát hiện bên trái môi dưới có một vết thương đỏ thẫm, còn đang rỉ máu.
Chuyện gì thế này?
Trần Tri Dư càng thêm hoang mang, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì?
Chẳng lẽ là…
Cô nhìn thoáng qua Quý Sơ Bạch vẫn còn mặc nguyên quần áo nằm ngủ, trong lòng chợt dấy lên một suy đoán, tim đột nhiên giật thót: Chẳng lẽ tối qua mình say rượu phát điên, muốn xâm phạm cậu em hòa thượng, cậu ấy sống chết không chịu, rơi vào đường cùng đành phải cắn mình một cái? Nhưng mình vẫn quấn lấy cậu ấy, không cho đi, nên cậu ấy đành phải ngủ ở cuối giường?
Càng nghĩ càng thấy có khả năng, Trần Tri Dư dần cảm thấy khó thở, mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa mất mặt, hận không thể đào ngay cái hố dưới đất mà chui xuống.
Đáng lẽ ra cô không nên uống nhiều như vậy!
Cô hối hận muốn xanh cả ruột, định nhân lúc Quý Sơ Bạch chưa tỉnh mà chuồn đi để tránh ngượng. Nhưng vừa vén chăn lên, cô bỗng cảm thấy lương tâm bị cắn rứt.
Cứ thế bỏ đi thì có vẻ hơi vô trách nhiệm.
Cô nắm chặt mép chăn do dự một lúc, sau đó thở dài một cái, quyết định làm một người có trách nhiệm. Vì thế, cô kéo chăn xuống cuối giường, nhẹ nhàng đắp lên người Quý Sơ Bạch.
Đúng lúc ấy, Quý Sơ Bạch bỗng mở mắt.
Thật ra anh ngủ rất nông, bất kỳ động tĩnh nhỏ nào xung quanh cũng có thể khiến anh tỉnh giấc.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Trần Tri Dư cực kỳ xấu hổ, lần đầu tiên trải nghiệm thế nào là "quê muốn độn thổ".
Càng ngại ngùng hơn là sắc mặt Quý Sơ Bạch vô cùng u ám, ánh mắt nhìn cô tràn đầy sự bất lực và phẫn nộ.
Không hiểu sao anh có thể dung hợp hai loại cảm xúc trái ngược đó trong cùng một ánh nhìn.
Trần Tri Dư bỗng có cảm giác có tật giật mình, bối rối l**m môi, cố gắng phá vỡ không khí ngượng ngùng: "Chị… chị… chị sợ em bị lạnh, nên đắp chăn cho em." Trong giọng nói thấp thỏm lo sợ còn mang chút lấy lòng.
Sắc mặt Quý Sơ Bạch không hề dịu lại mà vẫn lạnh như băng, thậm chí chẳng thèm nhận ý tốt của cô, vén chăn ngồi dậy khỏi giường.
Trần Tri Dư cảm nhận được anh đang tức giận, hơn nữa còn vô cùng tức giận, thậm chí còn có chút căm hận.
Xem ra tối qua cô thực sự làm chuyện gì đó thất đức, thế là lập tức chọn cách xin lỗi: "Xin lỗi, tối qua chị uống say quá, nếu có làm chuyện gì hồ đồ thì em đừng để bụng."
Quý Sơ Bạch chẳng thèm để ý tới cô, vừa định xuống giường thì bị Trần Tri Dư nắm chặt cổ tay, ánh mắt nhìn anh tràn ngập sự áy náy, trịnh trọng cam kết: "Sau này chị sẽ không uống rượu nữa, một giọt cũng không! Chị thề!"
Quý Sơ Bạch vẫn dửng dưng, mặt không cảm xúc: "Liên quan gì đến em?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!