*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi rời khỏi phòng, Trần Tri Dư đi thẳng xuống tầng một tìm Tư Đàn để uống rượu.
Ở tầng một có một sảnh lớn, trong sảnh bày mấy bộ bàn ghế gỗ. Tư Đàn ngồi ở một bàn, trước mặt là bảy tám chai bia Lão Tuyết Hoa Thẩm Dương, dưới chân còn đặt nửa két bia.
Nhìn thế trận này rõ ràng là muốn uống say mới thôi.
Trần Tri Dư vẫn còn đang giận, cô hùng hổ đi tới bàn, mạnh tay kéo ghế, ngồi phịch xuống, không nói không rằng cầm dụng cụ mở nắp trên bàn khui một chai bia, ngửa đầu tu một hơi hết nửa chai.
Thấy dáng vẻ đó, Tư Đàn đoán ngay ra rằng chắc cô và cục cưng của mình lại cãi nhau, bèn cười nói: "Cậu cũng có ngày hôm nay à?"
Trần Tri Dư không vui: "Ý cậu là gì?"
Tư Đàn vừa khui bia vừa đáp: "Tớ còn tưởng cậu sẽ không bao giờ ghen tuông với người phụ nữ khác cơ."
"Ghen tuông? Tớ á?" Trần Tri Dư cười khẩy: "Làm gì có chuyện đó."
"Vậy sao cậu lại tức giận?" Tư Đàn giơ chai bia, nhấp một ngụm nhỏ.
"Cậu uống bia mà nhấm nháp thế à?" Trần Tri Dư trừng mắt đầy bất mãn: "Hay đang thưởng thức rượu vang đấy?"
Tư Đàn: "Bà chị à, đây là Lão Tuyết Hoa, nặng đô lắm đấy. Uống như cậu thì ba chai là gục."
Trần Tri Dư: "Cậu không uống nổi thì có!"
Tư Đàn chẳng thèm chiều theo cô: "Biến đi chỗ khác, oan có đầu nợ có chủ, ai chọc giận cậu thì tìm người đó mà trút giận, đừng mang tớ ra làm chỗ xả."
Trần Tri Dư không nói gì, lại giơ chai bia lên, ngửa cổ uống ừng ực thêm mấy ngụm.
Ngồi chưa đầy năm phút, một chai Lão Tuyết Hoa đã gần thấy đáy.
Tư Đàn nhìn cô như nhìn đồ ngốc: "Tớ nhớ trước đây lúc cậu yêu đương đâu có thế này."
Lão Tuyết Hoa vị đậm, lúc mới uống không thấy gì, nhưng tác dụng chậm cực mạnh. Người ít khi uống rất dễ bị choáng.
Sau khi uống hết một chai, gò má Trần Tri Dư đã hơi đỏ. Cô bực bội nói: "Tớ vừa nói rồi mà? Hai chúng tớ chẳng có quan hệ gì cả!"
Tư Đàn chỉ coi là cô đang giận dỗi nên bỏ qua, tiếp tục nói: "Trước đây lúc cậu quen Phó Vân Đàm, cả trong lẫn ngoài trường có biết bao cô gái tỏ tình với anh ta mà cậu có ghen bao giờ đâu. Hồi đó tớ còn hỏi sao cậu không giận, kết quả cậu lại hỏi ngược lại tớ rằng tại sao phải giận? Giờ sao thế? Càng lớn tuổi lòng dạ càng hẹp hòi à?"
"Ai lòng dạ hẹp hòi chứ? Tớ không thèm quan tâm trong lòng cậu ấy nghĩ gì." Trần Tri Dư lại khui một chai bia, thản nhiên nói: "Cậu ấy chỉ là một cậu em trai thôi, tớ thèm chấp làm gì."
Tư Đàn: "Cậu ấy nhỏ hơn cậu mấy tuổi?"
Trần Tri Dư: "Bốn tuổi."
Tư Đàn sững sờ, hơi bất ngờ: "Nhỏ hơn nhiều vậy á?"
Bàn tay cầm chai bia của Trần Tri Dư khựng lại, trong lòng chợt nghẹn lại: "Bốn tuổi là nhiều lắm à?"
Tư Đàn vội vàng giải thích: "Tớ đâu có nói cậu "trâu già gặm cỏ non", tớ chỉ không ngờ cậu lại tìm một cậu em, còn nhỏ hơn những bốn tuổi. Tớ cứ tưởng cậu chỉ quen người lớn tuổi hơn, dù kém tuổi thì cùng lắm cũng chỉ nhỏ hơn một hai tuổi thôi."
Trần Tri Dư khẽ thở dài: "Tớ cũng không ngờ." Rồi cô lại bất lực bổ sung: "Tất cả đều do hoàn cảnh ép buộc."
Nếu không vì nghèo, cô tuyệt đối sẽ không đồng ý với quý bà kia.
Tư Đàn gật gù: "Tớ hiểu mà."
Trần Tri Dư bị chọc cười: "Cậu hiểu cái khỉ gì!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!