Chương 25: “Em muốn cưới cô ấy, muốn đưa cô ấy về nhà.”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi Trần Tri Dư và Quý Sơ Bạch rời khỏi Nam Kiều, trời đã bắt đầu hửng sáng.

Sau một đêm thức trắng, về đến nhà, Trần Tri Dư vừa ngả lưng xuống giường là ngủ một mạch đến 3 giờ chiều mới dậy. Việc đầu tiên sau khi thức dậy là mở điện thoại lên xem Weibo.

Đúng như dự đoán, hot search bùng nổ, hơn nữa còn hot tận mấy mục. Cô lướt bình luận mới biết lúc hơn 9 giờ sáng server Weibo còn sập một lần; buổi phát sóng trực tiếp lúc hơn 4 giờ sáng đạt gần 8 triệu view.

Cô không khỏi cảm thán, Bành Xán quả nhiên là siêu sao đình đám, lưu lượng thực sự không hề tầm thường.

Sau khi bộ mặt thật của Bành Xán bị vạch trần, cư dân mạng đồng loạt phẫn nộ, ai nấy đều căm giận đến mức mắng chửi Bành Xán te tua, khu bình luận dưới mỗi bài đăng của các tài khoản marketing đều biến thành bãi chiến trường. Còn Weibo cá nhân của Bành Xán thì thê thảm đến mức không nỡ nhìn, ngay cả Weibo chính thức của công ty Giải trí Thụy Quả cũng không tránh khỏi.

Nằm trong chăn, Trần Tri Dư vừa lướt bình luận vừa kinh ngạc trước sức chiến đấu ngút trời của cư dân mạng, đồng thời không ngừng cảm thán trong lòng: chữ Trung đẹp thật, tiếng Trung nghe thật hay!

Tất cả những điều này đều là báo ứng mà Bành Xán đáng phải chịu.

Năm đó cậu ta đã đối xử với Tam Thủy như vậy.

Không ít tài khoản marketing hùa theo kiếm fame, công ty Giải trí Đông Phụ là một trong số đó, bởi vì bên đó có hợp tác với công ty Truyền thông Diệu Tinh.

Tất cả camera trong quán Nam Kiều đều do Diệu Tinh phụ trách lắp đặt.

8 giờ sáng, công ty Giải trí Đông Phụ đã đăng một đoạn video quay lại từ buổi livestream tối qua. Tài khoản Weibo này có độ hot và độ thảo luận cao nhất, hơn 1 triệu lượt thích, 250.000 bình luận.

Trần Tri Dư click ngay vào khu bình luận bên dưới, ngoài việc muốn xem Bành Xán bị mắng thế nào, cô còn muốn xem có ai để ý đến năm người họ hay không.

Thực ra họ cũng không hoàn toàn lừa Bành Xán, họ thật sự không muốn bị dư luận bên ngoài quấy rầy. Dù sao thì họ cũng chỉ là những người mở quán bar bình thường, không muốn dính vào vũng bùn của giới giải trí. Nhưng thân phận của Bành Xán đã định trước rằng họ buộc phải dùng cách phơi bày này để đối phó với cậu ta.

Cô hơi lo lắng, sợ mấy người họ sẽ bị fan cuồng của Bành Xán trả thù, nhất là Tam Thủy.

Nhưng diễn biến thực tế lại tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của cô. Khu bình luận gần như không có ai nhắc đến họ, chỉ có một bình luận ở tận phía dưới đề cập đến Quý Sơ Bạch…

Cư dân mạng "Bạch Bạch Bạch Mai Mai": [Ông chủ đẹp trai thế này, sao không ai nhắc đến vậy? Tôi lướt mấy bài rồi mà chẳng thấy ai nói gì, giờ mọi người không còn để ý đến nhan sắc nữa à, hay là bị xóa hết rồi?]

Admin của công ty Giải trí Đông Phụ trả lời bên dưới: [Không nên quấy rầy người bình thường.]

Bạch Bạch Bạch Mai Mai: [Mấy bài viết trước đây của sốp có xóa bình luận liên quan đến người bình thường đâu.]

Admin không trả lời nữa, có lẽ vì bình luận này ít tương tác, nên cũng không xóa.

Thực ra Trần Tri Dư cũng lấy làm lạ, tại sao chẳng ai nhắc đến họ? Nhưng cô nhanh chóng hiểu ra, chắc hẳn phó giám đốc của Diệu Tinh đã dặn dò, yêu cầu admin xóa hết những bình luận liên quan đến họ, bởi vì khi Quý Sơ Bạch bàn chuyện hợp tác đã nhắc tới vụ này.

Cơn bão dư luận dữ dội như vậy mà vẫn có thể lành lặn thoát ra, Trần Tri Dư cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cô lại nằm trên giường lướt Weibo thêm một lúc rồi mới thong thả dậy.

Cô cứ tưởng Quý Sơ Bạch đã đi làm, nào ngờ vừa mở cửa phòng ngủ đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi, cô lập tức có cảm giác thèm ăn.

Sau khi bận rộn cả đêm rồi ngủ suốt cả ngày, cô cũng thấy hơi đói nên nhanh chóng đi về phía phòng bếp.

Quý Sơ Bạch đang đứng bên bàn ăn gói bánh bao. Trên bàn bày đầy nhân và bột, còn có cả tấm lót silicon. Trên bếp đặt một nồi hấp, lửa mở to, hơi nước từ chiếc nồi hấp bốc lên trắng xóa.

Bánh bao còn chưa chín nhưng hương thơm đã lan khắp nhà, khiến Trần Tri Dư vô thức nuốt nước miếng.

Nghe thấy tiếng bước chân, Quý Sơ Bạch ngẩng đầu, vẻ mặt dịu dàng, giọng nói vẫn nhẹ nhàng trầm ấm như mọi khi: "Dậy rồi à?"

Trần Tri Dư khẽ gật đầu: "Sao hôm nay em không đi làm?"

Quý Sơ Bạch: "Em xin nghỉ."

"Ồ." Bận suốt cả đêm mà hôm sau vẫn đi làm thì đúng là quá sức, người bằng sắt cũng không thể làm liên tục cả ngày lẫn đêm. Trần Tri Dư nói nhanh như chớp mà không cần nghĩ ngợi: "Chị sẽ bù tiền lương bị trừ cho em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!