Chương 24: “Vợ bênh anh, anh không cười chẳng lẽ lại khóc?”

Trong lòng Tần Đào và Bành Xán cũng thầm nghĩ như Trần Tri Dư, đều cảm thấy tên họ Quý này chỉ đang nói khoác mà thôi.

Bành Xán nhếch môi, trên mặt nở nụ cười khinh thường, còn Tần Đào thì không cười, nhưng giọng nói lại tràn đầy chế giễu: "Ông chủ Quý tham vọng thật đấy, nhưng công ty chúng tôi không dễ thu mua vậy đâu, ít nhất với năng lực hiện tại của ông chủ Quý thì hoàn toàn không thể, làm người nên tự biết thân biết phận."

Quý Sơ Bạch vốn dĩ chẳng định để tâm đến lời mỉa mai của ông ta, anh vừa định kéo câu chuyện quay lại chủ đề chính, ai ngờ Trần Tri Dư lại vỗ mạnh xuống bàn, lườm Tần Đào bằng ánh mắt sắc bén, chất vấn: "Ý ông là gì hả?"

Tần Đào thở dài, tỏ vẻ bất lực: "Tôi chỉ nói sự thật thôi mà." Giọng điệu vẫn không giấu nổi sự khinh miệt.

Điều khiến Trần Tri Dư tức giận chính là vẻ mặt khinh khỉnh của ông ta, cô bắt đầu chế giễu lại: "Đúng vậy, làm người phải tự biết thân biết phận, không giống một số kẻ, rõ ràng cả đống lịch sử đen, vậy mà thà chết cũng không chịu thừa nhận, chứng cứ rành rành vẫn có thể chối bay chối biến mà sắc mặt không đổi. Cái loại mặt dày hơn cả tường thành, chúng tôi thật sự không bì nổi."

Quý Sơ Bạch liếc nhìn cô một cái, trong mắt toàn là ý cười.

Trần Tri Dư nhận ra anh đang cười, cô càng tức hơn, giận dữ lườm anh: "Ông ta nói anh như thế mà anh còn cười được?"

Quý Sơ Bạch chớp mắt, ánh mắt trong sáng, mang theo vẻ vô tội: "Vợ bênh anh, anh không cười chẳng lẽ lại khóc?"

Trần Tri Dư hoàn toàn không thể chống đỡ nổi biểu cảm ấy của anh, khí thế hừng hực lập tức tan biến, cô im lặng một lúc rồi mới đáp: "Muốn cười thì cứ cười đi."

Quý Sơ Bạch lại nâng tay, nhẹ nhàng vuốt mấy cái trên lưng cô, dịu dàng nói: "Đừng giận nữa, chuyện còn lại cứ để anh lo."

Lời an ủi của anh khiến Trần Tri Dư rất dễ chịu, cô không nói thêm gì, chỉ ngả người ra sau, khoanh tay tựa vào ghế, đổi sang tư thế thoải mái hơn.

Quý Sơ Bạch nhìn sang Tần Đào, anh ngừng cười, ánh mắt sắc bén, giọng điệu lạnh lùng: "Ba ngày trước tôi đã nói với ông, yêu cầu của chúng tôi rất đơn giản, chỉ cần Bành Xán nhận sai và xin lỗi. Khi đó ông còn cam đoan với chúng tôi rằng sẽ đáp ứng tất cả, nên chúng tôi mới đồng ý ngồi lại đàm phán. Nhưng xem ra đến giờ anh Bành vẫn chưa nhận ra lỗi của mình.

Đã vậy thì buổi đàm phán này có thể kết thúc, chúng tôi chỉ còn cách dùng phương pháp của mình để đòi lại công bằng cho Tam Thủy, trả lại sự thật cho công chúng."

Anh cố tình nhấn mạnh câu cuối cùng.

Tần Đào hiểu rõ, một khi bản thảo và ảnh bị tung ra, sự nghiệp của Bành Xán coi như chấm hết, công ty cũng chịu tổn thất nặng nề, bao nhiêu tâm huyết ông ta dồn cho Bành Xán sẽ đổ sông đổ bể. Thế nên tuyệt đối không thể để mọi chuyện đi đến bước đó, nếu không ông ta cũng đã chẳng đồng ý đàm phán.

Thật ra trước khi đến đây, ông ta đã dặn đi dặn lại Bành Xán rằng đến lúc đó phải giữ mồm giữ miệng, thái độ tốt một chút, đừng làm căng thẳng thêm. Nhưng hiển nhiên cậu ta chẳng hề nghe lọt tai. Giờ ông ta chỉ có thể cười trừ với Quý Sơ Bạch: "Hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm, thôi, chắc chắn Tiểu Bành đã nhận thức được sai lầm của mình, nếu không cậu ấy đã không đến đây. Giờ chúng tôi chỉ muốn làm rõ sự việc, muốn có một sự công bằng.

Chúng tôi có thể xin lỗi, có thể nhận sai, nhưng nếu không phải lỗi của chúng tôi thì không thể thừa nhận được!"

Quý Sơ Bạch: "Được, coi như chúng tôi không truy cứu chuyện bản thảo, cứ cho là anh ta cũng tham gia sáng tác, nhưng anh ta có chịu thừa nhận rằng mình từng làm tổn thương Tam Thủy không?"

Tần Đào: "Nói miệng thì không tính, phải đưa ra chứng cứ mới được. Bạo lực mạng đâu phải chuyện nhỏ, chúng tôi không gánh nổi trách nhiệm này."

Trần Tri Dư không nhịn được chen vào: "Tôi thấy trời khuya quá nên ông buồn ngủ tới nỗi hồ đồ luôn rồi hả? Chẳng lẽ internet không có ký ức à? Hay là ông muốn tận mắt xem tin nhắn nguyền rủa mà fan cuồng của Bành Xán gửi cho Tam Thủy bảy năm trước? Tận mấy chục nghìn tin nhắn đấy, ông có đọc tới sáng cũng chưa chắc đã hết đâu."

Thực ra chẳng có tin nhắn nguyền rủa nào cả, hoặc từng có nhưng đã bị xóa sạch từ lâu rồi.

Cô nói vậy chỉ để dọa ông ta.

Quý Sơ Bạch: "Vợ tôi nói không sai, có hay không cứ lên mạng tra là biết ngay."

Được "chồng" phụ họa, Trần Tri Dư cong môi nở nụ cười hài lòng.

Tần Đào cứng họng, ông ta biết rõ những gì họ nói đều đúng, trí nhớ của internet còn tốt hơn con người nhiều, huống hồ trong tay họ còn có bằng chứng, muốn lật lại chuyện cũ thì dễ như trở bàn tay.

Sau khi do dự một lúc lâu, ông ta thở dài: "Được rồi, chuyện này là lỗi của chúng tôi, chúng tôi nhận, chúng tôi sẽ xin lỗi."

Mặc dù Bành Xán không phục, nhưng cũng chẳng còn cách nào. Trước chứng cứ như núi, cậu ta không thể chối cãi, đành chọn cách thỏa hiệp: "Chuyện này là lỗi của tôi, lúc đó tôi trẻ tuổi nông nổi, làm việc không có chừng mực. Tôi xin lỗi, tôi nhận lỗi với mọi người."

Trần Tri Dư hừ một tiếng: "Cậu nhận lỗi á? Cậu đang viện cớ cho mình thì có! Khi đó cậu đã trưởng thành rồi, còn trẻ tuổi nông nổi gì nữa? Hơn nữa cậu nên xin lỗi Tam Thủy, không phải xin lỗi chúng tôi!"

Sắc mặt Bành Xán sa sầm lại, hai tay siết chặt, ánh mắt lóe lên lửa giận.

Quý Sơ Bạch tiếp lời: "Thực ra ban đầu chúng tôi cũng không định truy cứu nhiều, nhưng ông Tần đã muốn làm rõ mọi chuyện thì chúng tôi đành chiều theo. Giờ tôi hỏi lại ông một câu cuối cùng: Rốt cuộc anh Bành có chịu thừa nhận quá khứ của mình với Tam Thủy hay không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!