Khi Quý Sơ Bạch và Nhạc Huy bàn chuyện hợp tác, Trần Tri Dư không hề chen lời, bởi cô đã cam đoan với anh rằng sẽ giao toàn quyền xử lý cho anh, nên tuyệt đối sẽ không tuỳ tiện chen vào phá vỡ kế hoạch và suy nghĩ của anh.
Cô tin anh.
Không cần lý do, chỉ là tin tưởng.
Quý Sơ Bạch cũng không phụ lòng tin ấy, logic rõ ràng, suy nghĩ chu toàn, diễn đạt mạch lạc, giọng điệu ung dung, tất cả đều được xử lý thỏa đáng, kể cả phương án giải quyết sau đó.
Trong lúc lắng nghe cuộc trò chuyện giữa anh và Nhạc Huy, Trần Tri Dư còn phát hiện Quý Sơ Bạch là người có mục tiêu rất rõ ràng, hơn nữa còn rất có kỹ năng đàm phán, không hề giống một sinh viên mới tốt nghiệp mà giống một cao thủ từng bươn trải trên thương trường nhiều năm, tư duy của Nhạc Huy luôn bị anh dẫn dắt.
Cô đoán rằng, trước khi gia cảnh sa sút, chắc hẳn cậu em hòa thượng cũng là một cậu ấm kiêu ngạo, dù sao thì sự bình tĩnh và ung dung ăn sâu từ tận xương tủy này không thể giả vờ được, chỉ có thể do môi trường sống hun đúc nên.
Sau khoảng một tiếng trò chuyện, hai bên đã thống nhất nội dung hợp tác chi tiết.
Khi ba người xuống tầng, nhóm Vương Hàn cơ bản cũng đã thu thập đủ tư liệu để dựng video ngắn, chỉ còn thiếu cảnh quay riêng của ông chủ và bà chủ là xong.
Bây giờ Trần Tri Dư và Quý Sơ Bạch là vợ chồng trên danh nghĩa, nên cô buộc phải cùng anh ngồi trước ống kính, phối hợp diễn một đoạn, nói vài lời xã giao.
Quay xong, Nhạc Huy dẫn Vương Hàn và một cameraman khác rời khỏi quán bar.
Lúc này đã không còn sớm nữa, quán bar vẫn vắng khách như mọi khi. Trần Tri Dư dặn dò ba người Hồng Ba Ba về kế hoạch ba ngày tới, sau đó đưa Quý Sơ Bạch rời đi.
Trên đường về, trong đầu Trần Tri Dư toàn nghĩ về Bành Xán và Vương Tam Thủy, lúc thì nghĩ về quá khứ của họ, lúc thì nghĩ về hiện tại, lúc lại cảm khái lòng người khó đoán, sự đời vô thường.
Tình cảm thật sự còn mong manh hơn cả tờ giấy, không mơ mộng hão huyền, không để tâm nhiều mới có thể sống lâu trăm tuổi.
Cắt đứt tình cảm, đoạn tuyệt tình yêu để giữ bình an.
Vì mải suy nghĩ đủ chuyện nên cô ít nói hẳn đi. Trần Tri Dư cứ im lặng lái xe, sắp đến cổng khu chung cư thì giọng nói của Quý Sơ Bạch bỗng vang lên bên tai, trong giọng nói còn mang theo sự dè dặt: "Chị giận à?"
Trần Tri Dư sững sờ, quay sang nhìn anh: "Tôi giận gì cơ?"
Quý Sơ Bạch mím môi, hơi cụp mắt xuống, vẻ mặt ngượng ngùng, anh khẽ nói: "Tôi nói với phó giám đốc Nhạc rằng chị là vợ tôi." Rồi anh lại vội vàng giải thích: "Tôi chỉ sợ ông ấy không tin tôi nên mới nói vậy, chị đừng hiểu lầm!"
Thấy anh như vậy, Trần Tri Dư lập tức mềm lòng, vội an ủi: "Tôi không giận, cậu đừng nghĩ nhiều."
Quý Sơ Bạch ngước mắt, ánh mắt lấp lánh, trông rất ngây thơ vô tội: "Vậy sao chị cứ im lặng không nói gì với tôi?"
Cậu em hòa thượng đang trách mình vì vừa rồi ngó lơ cậu ấy sao?
Nếu là người khác, Trần Tri Dư sẽ thấy anh ta thật phiền phức, gây sự vô lý! Nhưng với Quý Sơ Bạch, trong lòng cô chỉ dâng lên cảm giác thương xót và trìu mến, cô không chút do dự mà bắt đầu dỗ dành: "Không phải tôi ngó lơ cậu, vừa rồi tôi mải suy nghĩ nên mới không chú ý đến cậu." Nói xong, cô còn hứa hẹn thêm: "Sau này sẽ không bao giờ ngó lơ cậu nữa!"
Quý Sơ Bạch: "Chị nghĩ gì vậy?"
Trần Tri Dư thở dài: "Nhớ lại lúc Bành Xán và Tam Thủy mới tới quán bar. Khi đó quan hệ giữa họ thật sự rất tốt, ai ngờ giờ lại thành ra thế này?"
Quý Sơ Bạch an ủi: "Đừng nghĩ nữa, mọi chuyện sắp kết thúc rồi."
Trần Tri Dư khẽ cong môi, nói bằng giọng cảm kích: "Nếu lần này thật sự khiến Bành Xán phải trả giá xứng đáng, chắc chắn mọi người đều sẽ rất biết ơn cậu, nhất là Tam Thủy."
Quý Sơ Bạch: "Thế còn chị?"
Trần Tri Dư cười đáp: "Tôi sẽ thưởng cho cậu."
Quý Sơ Bạch cảm thấy hứng thú: "Thưởng gì?"
Trần Tri Dư: "Tạm thời giữ bí mật, vài ngày nữa sẽ nói cho cậu biết."
"Được, bà chủ." Quý Sơ Bạch lại đổi sang giọng điệu ngoan ngoãn hiểu chuyện, khẽ hỏi: "Sau này tôi gọi chị là bà chủ được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!