Cửa quán không phải chỗ bàn chuyện hợp tác, hơn nữa lại liên quan đến chuyện lớn, dính dáng đến quá nhiều thứ, nên Quý Sơ Bạch dẫn Vương Hàn và một cameraman khác lên phòng khách nhỏ ở tầng hai quán bar.
Khi Quý Sơ Bạch đang bàn chuyện hợp tác với công ty marketing, Hồng Ba Ba, Vương Tam Thủy và Mèo Garfield ríu rít kể lại chuyện vừa xảy ra cho Trần Tri Dư nghe.
Trần Tri Dư càng nghe càng kinh ngạc, càng nghe càng thấy khó tin, khi nghe đến cuối cùng cằm gần như rớt xuống đất: "Thật á?"
Cô mới ra ngoài chưa đầy nửa tiếng mà đã xảy ra nhiều chuyện vậy à?
Mèo Garfield: "Người ta đang bàn chuyện hợp tác trên tầng luôn rồi, còn giả được nữa à?"
Trần Tri Dư vẫn không tin nổi: "Tần Đào cứ thế bỏ đi á? Không giống phong cách của ông ta chút nào."
Tần Đào chính là quản lý của Bành Xán, người có tiếng là quyết đoán trong giới giải trí, tác phong nhanh gọn dứt khoát, thái độ cứng rắn, là trụ cột vững chắc kiêm tướng quân lo liệu sự ổn định của Công ty Giải trí Thụy Quả, chẳng có chuyện gì là ông ta không giải quyết được. Thế nên Trần Tri Dư không tài nào hiểu nổi, vị đại tướng quân oai phong lẫm liệt đối đầu với tiểu hòa thượng nghèo khó, kết cục lại là tiểu hòa thượng thắng?
Cậu em hòa thượng lợi hại như vậy à?
Mèo Garfield đáp: "Thế mới nói Tiểu Quý là sinh viên xuất sắc! Trình độ dắt mũi không hề tầm thường đâu! Tần Đào bị cậu ấy dắt mũi xoay vòng vòng luôn!"
Trần Tri Dư: "Không thể nào?"
Cậu em hòa thượng ngây thơ vô tội, đáng yêu thế kia, sao lại biết lừa người khác được?
Hồng Ba Ba: "Có gì mà không thể? Bọn em đã tận mắt nhìn thấy! Lúc Tiểu Quý nói sẽ đến trung tâm tư pháp giám định bản thảo và ảnh, mặt Tần Đào tái mét luôn!"
Trần Tri Dư sửng sốt, nhìn Tiểu Hồng với vẻ kinh ngạc: "Sao ngay cả em cũng bắt đầu gọi cậu ấy là Tiểu Quý vậy?"
Một tiếng trước biệt danh của Tiểu Hồng dành cho Quý Sơ Bạch vẫn còn là: bạch liên hoa siêu cấp.
Sắc mặt Hồng Ba Ba không đổi, cô ấy hùng hồn nói: "Giờ chúng ta đều chung một phe, không cần để ý mấy tiểu tiết đó."
Đã vậy thì Trần Tri Dư cũng không truy cứu mấy chi tiết nhỏ này nữa, chỉ cần họ chấp nhận Quý Sơ Bạch là được. Thế là cô quay lại chuyện chính: "Tần Đào dễ bị dọa vậy à?"
Mèo Garfield: "Vừa rồi cô không ở đây, chỉ nghe chúng tôi kể thì chắc chắn không cảm nhận được khí thế của Tiểu Quý. Tần Đào hoàn toàn bị khí thế đó trấn áp."
Trần Tri Dư: "Rốt cuộc là khí thế gì?" Cô càng nghe càng tò mò.
Vương Tam Thủy đáp: "Khí thế tổng tài bá đạo." Cậu lại bổ sung: "Hơn nữa còn là kiểu tổng tài bá đạo mưu mô, trước mặt cậu ấy, Tần Đào chỉ là một nhân viên nhỏ bé."
Nãy giờ cậu vẫn im lặng, nhưng vừa mở miệng đã nói trúng phóc. Hồng Ba Ba và Mèo Garfield lập tức gật đầu lia lịa, đồng thanh: "Đúng, chính là tổng tài bá đạo mưu mô!"
Trần Tri Dư càng thấy khó tin: "Cậu ấy á? Lại còn tổng tài bá đạo mưu mô? Sao có thể chứ?"
Cô hoàn toàn không thể liên hệ cậu em hòa thượng với cụm từ "tổng tài bá đạo mưu mô", nếu nói là "cún con nhỏ" thì còn có lý.
Mèo Garfield: "Sao lại không thể? Chúng tôi đều tận mắt thấy mà!"
Hồng Ba Ba: "Đừng trông mặt mà bắt hình dong, chị không thể định nghĩa con người cậu ấy thông qua vẻ bạch liên hoa mà cậu ấy thường thể hiện với chị được. Chị chính là mục tiêu mà cậu ấy đã ngắm chuẩn."
Vương Tam Thủy tiếp lời: "Còn biểu hiện đối với bọn em thì vẫn bình thường."
Hồng Ba Ba: "Chỉ cần cậu ấy không giả tạo với bọn em thì bọn em đều chấp nhận được."
Vương Tam Thủy: "Giả tạo với chị thì không sao, dù gì chị cũng mê cái kiểu đó."
Mèo Garfield: "Vi thần tán thành."
Trần Tri Dư: "…"
Tôi có lý do để nghi ngờ các người đang mỉa mai tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!