Chương 20: “Từ nay về sau, không ai được phép bắt nạt người của Nam Kiều chúng ta.”

Quản lý của Bành Xán nhếch môi cười khẽ, nhưng trong mắt lại chẳng hề có chút ý cười: "Xin lỗi, tôi chỉ nói chuyện với cậu Vương Tam Thủy."

Quý Sơ Bạch lạnh lùng lên tiếng: "Ông là cái thá gì mà xứng nói chuyện với cậu ấy?"

Tiểu Hồng còn đang phân vân không biết nên chửi ai trước, một bên là bạch liên hoa tự xưng là ông chủ, một bên là tên khốn bắt nạt Tam Thủy, bên nào cũng đáng chửi. Nhưng sau câu nói của Quý Sơ Bạch, cô ấy lập tức chuyển hướng họng súng, nhắm thẳng vào quản lý của Bành Xán, tức giận chửi bới: "Đúng đó, ông là cái thá gì vậy? Đến xách giày cho Tam Thủy nhà chúng tôi còn không xứng mà cũng đòi nói chuyện?"

Mèo Garfield cũng không chịu kém cạnh: "Toàn thân ông bốc mùi cống rãnh thối hoắc, chúng tôi vừa ngửi đã buồn nôn, ai cho phép ông bước chân vào quán bar chúng tôi hả? Bành Xán với lũ tay sai của cậu ta đều không được vào!"

Sắc mặt quản lý của Bành Xán tái xanh, trên mặt lộ rõ vẻ giận dữ khó che giấu, nhưng ông ta vẫn cố gắng kiềm chế cơn giận, lạnh lùng nói: "Đây là chuyện giữa công ty chúng tôi và cậu Vương Tam Thủy, không liên quan đến người khác."

Sắc mặt Quý Sơ Bạch lạnh lùng nghiêm nghị, giọng nói chắc nịch: "Tam Thủy là nhân viên của Nam Kiều, chuyện của cậu ấy chính là chuyện của Nam Kiều, cũng là chuyện của tôi. Nếu muốn nói chuyện thì bảo ông chủ các người đến gặp tôi, nếu không thì tự chịu hậu quả."

Quản lý của Bành Xán cười khẩy: "Tự chịu hậu quả? Câu đó nên để tôi nói với các người mới đúng."

Quý Sơ Bạch ung dung nói: "Tam Thủy là người nhà của chúng tôi, chúng tôi không muốn cậu ấy chịu tai bay vạ gió một lần nữa nên mới định bỏ qua êm đẹp. Chỉ cần Bành Xán không động vào chúng tôi, chúng tôi sẽ sẵn sàng bỏ qua cho anh ta. Nhưng xem ra anh Bành không muốn yên phận, vậy thì chúng tôi đành chiều theo." Sau đó anh bổ sung: "Chúng tôi vẫn chưa quên chuyện bảy năm trước, nếu anh Bành muốn lật lại chuyện cũ, chúng tôi luôn sẵn sàng."

Giọng anh vừa kiên định vừa sắc bén, như thể đã nắm đủ chứng cứ để hạ gục Bành Xán.

Cuộc đối đầu giữa con người, chung quy vẫn là cuộc so kè khí thế.

Bên này thịnh thì bên kia suy, ai giữ được khí thế vững vàng hơn thì người đó thắng.

Quý Sơ Bạch bình tĩnh tỉnh táo, ánh mắt điềm đạm nhưng lại sắc bén. Quản lý của Bành Xán bất giác cảm thấy bối rối, thái độ nói chuyện cũng dịu lại: "Chúng tôi không có ý gì khác, chỉ muốn cậu Vương gỡ video bị nghi ngờ vi phạm bản quyền mà thôi." Sau đó ông ta lại bổ sung một câu: "Hiện tại trên mạng đã có dư luận bàn tán, nếu chuyện này ầm ĩ lên thì không có lợi cho ai cả, nhất là với cậu Vương, cậu ấy chỉ là người bình thường.

Thật ra bên tôi cũng muốn bảo vệ quyền lợi của cậu ấy, nên mới đến đây thảo luận riêng với các người về chuyện này."

Câu này nghe như lời nhắc nhở, nhưng thực ra là lời đe dọa, cảnh báo họ đừng chống đối vô ích, tốt nhất là xóa video sớm đi. Bằng không, với địa vị và độ nổi tiếng hiện tại của Bành Xán, dư luận chắc chắn sẽ chỉ gây bất lợi cho Vương Tam Thủy. Huống hồ bộ phận PR của Công ty Giải trí Thụy Quả đâu phải ăn chay, điều hướng dư luận đối với bọn họ chỉ là chuyện nhỏ.

Quý Sơ Bạch không hề dao động: "Nghi ngờ? Vi phạm bản quyền? Tôi khuyên ông nên đổi hai từ khác nghe cho thuyết phục hơn, nếu không chẳng mấy chốc studio các ông sẽ nhận được thư kiện từ luật sư của cậu Vương Tam Thủy với tội danh vu khống, bịa đặt và xâm phạm danh dự đấy." Anh còn cố ý nhấn mạnh: "Dư luận càng ầm ĩ, khả năng chúng tôi thắng kiện càng cao."

Anh nói câu này để cho quản lý biết: họ không sợ dư luận, dư luận càng ồn ào thì lại càng có lợi với họ.

Quản lý không nói lời nào, ông ta hiểu rằng mình đã gặp phải đối thủ khó chơi. Sau một hồi suy nghĩ, sắc mặt quản lý lập tức thay đổi, ông ta nở nụ cười ôn hòa với chàng trai đối diện: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, cần gì làm to chuyện, chúng tôi cũng chỉ muốn hòa giải thôi."

Giọng điệu của Quý Sơ Bạch lạnh lùng cứng rắn: "Nhưng chúng tôi không muốn."

Câu nói này không chỉ khiến quản lý kinh hãi mà cả ba người Hồng Ba Ba cũng hoảng sợ, nhìn về phía Quý Sơ Bạch với vẻ khó tin.

Quản lý: "Ý cậu là gì?"

Sắc mặt Quý Sơ Bạch không đổi, giọng kiên quyết: "Nếu muốn giải quyết chuyện này thì bảo Bành Xán tự mình đến nói chuyện với tôi, nếu không chúng tôi sẽ công khai toàn bộ bản thảo bài hát mà cậu Vương Tam Thủy sáng tác bảy năm trước, kèm theo tất cả bức ảnh Bành Xán chụp chung với cậu Vương Tam Thủy trước khi debut."

Ba người Hồng Ba Ba, Vương Tam Thủy và Mèo Garfield lập tức nín thở, ai nấy đều căng thẳng nhìn nhau.

Mặt quản lý lập tức sa sầm lại. Nếu cả hai thứ đó bị công khai, con đường nghệ thuật của Bành Xán coi như chấm hết. Nhưng dù sao ông ta cũng là người dày dặn kinh nghiệm trong giới giải trí, không dễ dàng tin lời Quý Sơ Bạch, càng không bị mắc bẫy, ông ta chỉ cười lạnh lùng: "Bản thảo và ảnh đều có thể làm giả, nếu các người định bất chấp thủ đoạn để bôi nhọ cậu Bành, chúng tôi sẽ sử dụng pháp luật để tự bảo vệ."

Quý Sơ Bạch khẽ thở dài, trông vô cùng bất lực: "Được thôi, vậy chúng tôi sẽ đến trung tâm giám định pháp lý để giám định thật giả trước, rồi công khai kết quả giám định kèm theo ảnh và bản thảo, như vậy công chúng sẽ không nghi ngờ gì nữa."

Quản lý á khẩu, không phản bác được gì, bởi vì một khi kết quả giám định được công khai thì bọn họ hết đường chối cãi.

Ông ta biết rõ quá khứ của Bành Xán, bao gồm nguồn gốc của những bài hát đó và tình cảm với Vương Tam Thủy, nên ông ta biết Quý Sơ Bạch không hề nói dối. Hơn nữa còn nắm chứng cứ trong tay, ông ta chẳng còn cách nào để tiếp tục chống lại nữa.

Càng nghĩ càng hối hận, biết thế hôm nay không đến, không nên nghe lời Bành Xán!

Thực ra mấy hôm nay ông ta đã khuyên Bành Xán rất nhiều lần, chỉ là một video ngắn thì có gì phải sợ, không phải lo gì cả, đám cư dân mạng sẽ không phát hiện ra mối quan hệ giữa hai người, cũng sẽ không nhận ra mấy bài hát đó không phải do cậu ta sáng tác. Dù có phát hiện phong cách nhạc giống nhau thì cũng chỉ nghĩ là cậu ta bị bắt chước, chứ chẳng ai nghi ngờ cậu ta đạo nhạc. Hơn nữa, giờ cậu ta đã nổi tiếng thế này, cần gì quan tâm đến một tên tép riu như vậy?

Chớ nên dồn người khác vào đường cùng, kẻo lại bị phản đòn.

Nhưng Bành Xán không nghe, cứ khăng khăng bắt ông ta đến đe dọa Vương Tam Thủy gỡ video, còn nhất định phải đi một mình, không dẫn theo ai, thêm một người là thêm nguy cơ bị lộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!