Chương 2: Cũng không biết là ai đang dạy ai.

Mặt "tiểu hòa thượng" lập tức đỏ tới tận mang tai, như thể chỉ cần nhắc đến hai chữ "bạn gái" là chạm phải cấm kỵ thanh tâm quả dục vậy.

Thế nhưng đối diện với vẻ mặt xấu hổ và giận dữ của tiểu hòa thượng, Trần Tri Dư chẳng những không thấy áy náy, ngược lại còn đột nhiên cảm nhận được thú vui của tên lưu manh khi trêu ghẹo cô gái nhà lành. Hơn nữa đối phương càng xấu hổ giận dữ, cô lại càng muốn tiếp tục trêu ghẹo.

Có lẽ đây chính là thứ gọi là "thú vui xấu xa" chăng.

Tuy cô không có hứng thú với đàn ông nhỏ tuổi hơn mình, nhưng Trần Tri Dư vẫn quyết định giở trò đùa ác ý đến cùng, dù sao thì đã lâu rồi cô chưa gặp chàng trai nào ngây thơ như vậy.

Hơn nữa bây giờ cũng chẳng có việc gì làm, rảnh rỗi chi bằng tìm chút thú vui.

Trên mặt "tiểu hòa thượng" tỏ rõ sự kháng cự và dè chừng với cô, rõ ràng là muốn cô tránh xa mình, thế nhưng Trần Tri Dư cố tình không đi, thậm chí còn kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện anh một cách tự nhiên.

Toàn thân "tiểu hòa thượng" cứng đờ, hoàn toàn không ngờ cô sẽ làm vậy, anh ngơ ngác nhìn chằm chằm người phụ nữ xinh đẹp đối diện, gương mặt càng đỏ hơn.

Ngũ quan tuấn tú mê người cộng với vẻ thẹn thùng, trong đầu Trần Tri Dư không tự chủ mà hiện lên bốn chữ "kiều diễm ướt át".

Nhưng cô không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi đó, nhìn "tiểu hòa thượng" không chớp mắt. 

Cô chỉ muốn xem chàng trai này sẽ có phản ứng gì tiếp theo.

Đối mặt với ánh mắt chăm chú của Trần Tri Dư, đáy mắt "tiểu hòa thượng" hiện rõ vẻ cảnh giác. Anh đỏ mặt nhìn cô, lên tiếng với giọng điệu căng thẳng như sắp ra trận: "Chị… chị muốn làm gì?"

Trần Tri Dư mỉm cười đầy bất lực: "Cậu căng thẳng cái gì? Chị có thể ăn cậu chắc?"

"Tiểu hòa thượng" khẽ nhíu mày, cụp mắt trầm ngâm một lát rồi mới thở phào một hơi: "Đúng là chị không thể."

"…"

Thế là yên tâm rồi à? 

Hừ, nhóc con nhà cậu đơn thuần thật đấy.

Trần Tri Dư suy nghĩ một chút, quyết định dạy nhóc con này một bài học về "xã hội hiểm ác". 

Cô nghiêng người về phía trước, nằm sấp lên bàn, chống một tay lên cằm, nhìn anh bằng ánh mắt sáng rực, giọng nói ung dung: "Nhỡ đâu chị thật sự muốn ăn cậu thì sao?"

Đôi mắt người phụ nữ mơ màng quyến rũ, ánh nhìn linh động, đôi môi đỏ mọng gợi cảm ướt át, khi nói lại càng lộ ra sức hút khó tả.

Hơi thở của "tiểu hòa thượng" đột nhiên nghẹn lại, yết hầu khẽ trượt lên xuống, anh vội vàng dời mắt, nghiêm trang đáp: "Tôi có thể kêu cứu."

"…"

Không ngờ còn là một tên ngốc đơn thuần.

Trần Tri Dư lại bị chọc cười, sau đó cô thốt ra một câu thoại kinh điển của gã lưu manh trêu ghẹo cô gái nhà lành: "Cậu nhìn xem ngoài chị với cậu ra thì trong quán này còn ai không? Cho dù cậu có kêu rát cổ họng thì cũng chẳng có ai đến cứu đâu."

"…"

Tiểu hòa thượng vô cùng ngượng ngùng, thú vui xấu xa của Trần Tri Dư cũng đã được thỏa mãn, cô không tiếp tục trêu chọc anh nũa, dứt khoát ngồi thẳng lại, dựa lưng vào ghế, mỉm cười trấn an: "Yên tâm, chị không có hứng thú với hồng hài nhi."

Nghĩa bóng là: Tôi chẳng có hứng thú gì với cậu.

Dưới gầm bàn nơi cô không nhìn thấy, hai bàn tay "tiểu hòa thượng" vẫn ngoan ngoãn đặt trên đùi bỗng siết chặt thành nắm đấm, từng đốt ngón tay trắng bệch, đáy mắt chợt trở nên thâm trầm hơn hẳn, trông có chút tối tăm u ám dưới ánh đèn lờ mờ, nhưng ngay sau đó anh lại giãn mày, thở phào một hơi.

Trong mắt Trần Tri Dư chỉ thấy dáng vẻ anh thả lỏng, cô lại bị chọc cười: "Sợ tôi đến thế cơ à?"

"Tiểu hòa thượng" không đáp, chỉ mím môi, rồi lại dời mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lại là dáng vẻ xa cách thanh tâm quả dục, Trần Tri Dư bất lực thầm nghĩ trong lòng: Người xuất gia thật còn chẳng tâm tịnh như nước được như cậu, tuổi còn nhỏ mà lấy đâu ra định lực cao siêu vậy chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!