Chương 18: Người chồng gương mẫu, người bố mẫu mực

Sau khi về phòng, Trần Tri Dư thu dọn đồ đạc một chút, sau đó đi vệ sinh cá nhân.

Vệ sinh cá nhân xong, cô nhìn đồng hồ thì thấy mới hơn 10 giờ 30, cô do dự giữa hai lựa chọn là xem phim dài tập hay hâm sữa cho cậu em hòa thượng, thế rồi quyết định chọn… 3 triệu.

Muốn hoàn thành nhiệm vụ một cách trọn vẹn, thì phải thể hiện sự yêu thương và quan tâm dành cho cậu em ở từng chi tiết nhỏ, phải để anh cảm nhận được tình yêu và sự chăm sóc chu đáo, tỉ mỉ từ mình, đồng thời còn phải khéo léo dụ dỗ một chút.

Cô không tin tiểu hòa thượng này sẽ không động lòng phàm.

Nghĩ một lát, cô thay đồ ngủ trước rồi mới vào bếp. Ba phút sau, cô cầm một ly sữa nóng đến phòng của Quý Sơ Bạch.

Cửa phòng anh đang đóng, Trần Tri Dư đứng trước cửa, giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa.

Một lát sau, trong phòng vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần, rồi cửa phòng nhanh chóng được mở ra.

Quý Sơ Bạch chưa thay đồ, anh vẫn mặc áo sơ mi trắng và quần tây, cúc áo sơ mi được cài cẩn thận, nhìn vừa thuần khiết vừa gợi cảm.

Anh còn cầm điện thoại trong tay, màn hình vẫn sáng, có vẻ như vừa gọi điện xong.

Trần Tri Dư đưa chiếc cốc sứ trắng trong tay cho anh: "Tôi hâm sữa cho cậu đây."

Giọng cô rất tự nhiên, vẻ mặt dịu dàng, đầy nữ tính.

Cô mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa màu xanh đậm, bên ngoài khoác áo choàng ngủ cùng chất liệu, buộc đai quanh eo, càng làm nổi bật đường cong mềm mại nơi vòng eo.

Chất lụa bóng mượt mát lạnh, màu xanh lá đậm, đối lập hoàn toàn với làn da trắng như tuyết, trong trẻo và mềm mại của cô

Tuy mặc đồ kín đáo, không hề lộ liễu, nhưng vẻ quyến rũ lại chẳng hề giảm, trái lại càng thêm hấp dẫn, tuy nhiên sức quyến rũ ấy lại không hề cố tình mà là toát ra một cách tự nhiên.

Tóc đen, môi đỏ, đôi mắt long lanh.

Tuyệt sắc nhân gian, quyến rũ từ tận xương cốt.

Không người đàn ông nào có thể cưỡng lại được kiểu quyến rũ vô tình ấy.

Cả người Quý Sơ Bạch cứng đờ, anh lập tức nín thở, đôi mắt đen láy sâu thẳm trở nên u tối hơn, yết hầu vô thức trượt lên trượt xuống.

Anh bỗng không biết phải làm sao, thậm chí không biết mắt mình nên nhìn vào đâu, luống cuống mấy giây, anh nhanh chóng cụp mắt xuống, nhưng ánh mắt lại rơi vào bàn chân của cô.

Cô đi chân trần, mang dép lê, mắt cá chân trắng ngần thon dài, mu bàn chân căng mịn mượt mà.

Trên móng tay tròn trịa đầy đặn sơn màu đỏ anh đào.

Quý Sơ Bạch bắt đầu cảm thấy khô nóng, trong người như có một ngọn lửa vừa bốc lên.

Đồ khốn này!

Anh nghiến răng thật chặt, rồi ngước mắt lên, cố gắng giữ bình tĩnh nhìn vào gương mặt cô: "Cảm ơn."

Giọng anh nghe thì rất chính trực, nhưng lại hơi khàn như bị lửa nung.

Trần Tri Dư nhận ra vành tai anh lại đỏ lên, không nhịn được mà cười thầm: Có vẻ như tiểu hòa thượng này lục căn chưa tịnh* nhỉ.

[*Lục căn: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý – sáu căn để con người tiếp xúc với thế giới. Lục căn chưa tịnh: tâm ý còn vẩn đục, không giữ được lòng trong sạch, suy nghĩ không thuần khiết.]

Vẫn còn thiếu kinh nghiệm xã hội, tôi sẽ dạy cho cậu biết xã hội này đáng sợ ra sao, dạy cậu hiểu trên chữ "sắc" có con dao là thế nào.

Cô lại đưa chiếc cốc trong tay ra xa thêm một chút, dịu dàng thúc giục: "Cầm đi."

Cả người Quý Sơ Bạch căng cứng, sắc mặt không đổi, anh nhận lấy cốc từ tay cô, lại nói lời cảm ơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!