Chương 17: Một cậu em đơn thuần, lương thiện lại đáng yêu thế này, sao nỡ làm tổn thương được?

Chuyện đã qua mười năm, Trần Tri Dư đã không còn nhớ những chi tiết vụn vặt, có kể thì cũng chỉ kể được đại khái.

Kể đến cuối, cô khẽ thở dài, lại nhìn bức tranh trong tay, nói: "Hôm sau tôi đến bệnh viện đăng ký hiến tủy, nhưng tận hai năm sau họ mới gọi cho tôi, nói có một bệnh nhân bạch cầu cần nguồn tủy tương tự tôi, hỏi tôi có chắc chắn muốn hiến hay không."

Quý Sơ Bạch hỏi: "Chị có đi hiến không?"

Trần Tri Dư đáp: "Đương nhiên là có rồi." Cô lại bổ sung thêm: "Nhưng thông tin của người hiến và người nhận đều được bảo mật, hơn nữa… cũng đã hai năm rồi… tôi không biết người đó có phải nhóc đầu trọc hay không."

Hai năm, đủ để thay đổi rất nhiều thứ.

Cô rất lo rằng nhóc đầu trọc ấy không thể chờ nổi hai năm.

Trong lòng Quý Sơ Bạch hiểu rõ, người được cô hiến tủy không phải mình, nhưng cho dù người đó có là cô hay không, thì trong lòng anh vẫn coi người ấy là cô, vì vậy chuyện này cũng không quan trọng với anh nữa.

Lúc này, điều anh muốn biết nhất là vì sao cô không đến điểm hẹn?

Anh đã đợi cô tròn mười năm.

Lúc nãy cô cũng không nhắc gì đến lời hứa năm xưa, nên anh chỉ có thể hỏi vòng vo: "Lúc chia tay, hai người không hẹn gì với nhau sao?"

Trần Tri Dư ngơ ngác: "Hẹn gì cơ?"

Quý Sơ Bạch nghiến răng, cố kìm nén cơn giận: "Hẹn gặp lần sau."

Trần Tri Dư: "Không."

Câu chuyện đã kết thúc ngay khoảnh khắc cô và nhóc đầu trọc rời khỏi cây cầu đó, làm gì còn chuyện tiếp theo nữa?

Quý Sơ Bạch sắp tức đến phát điên, nhưng buộc phải cố gắng giữ bình tĩnh, nếu không anh nhất định sẽ bị đồ tồi không tim không phổi này làm cho tức chết.

Anh hít sâu một hơi, cố gắng nói với vẻ bình tĩnh: "Hai người cũng coi như đã cứu mạng nhau, sao lại không hẹn gặp lại?" Anh vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn nhắc nhở cô một chút: "Có khi có hẹn, nhưng chị quên rồi."

Trần Tri Dư vừa cuộn bức tranh lại vừa nói: "Quên thì thôi, không cần thiết phải gặp lại nữa."

Cô thật lòng mong nhóc đầu trọc ấy có thể chờ được nguồn tủy phù hợp, mong cậu khỏi bệnh, sống thật tốt, nhưng chưa từng nghĩ đến việc sẽ gặp lại.

Dù hai người có mối ràng buộc liên quan đến sống chết, nhưng suy cho cùng vẫn là hai người xa lạ có cuộc sống khác nhau, đã tạm biệt rồi thì không cần gặp lại, tránh phải xấu hổ.

Thật ra cô cũng hơi sợ rằng sẽ không gặp lại được, hoặc có thể nói… sợ biết được tin cậu đã không còn, nên chi bằng đừng bao giờ gặp lại.

Thà rằng cách biệt đôi nơi, còn hơn chung sống một đời khổ đau.

Cô nói bằng giọng vô cùng thản nhiên, nhưng với Quý Sơ Bạch, từng câu từng chữ như cây kim đâm thẳng vào tim.

Không cần thiết phải gặp lại nữa à, nói hay lắm.

Anh lại hít sâu một hơi, nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, hỏi với vẻ không cam lòng: "Nếu chị không muốn gặp lại cậu ấy, vậy tại sao lúc đó còn muốn làm bạn gái cậu ấy?"

Trần Tri Dư hoàn toàn không để ý đến cảm xúc khác thường của anh, cô xoay người đặt bức tranh đã cuộn lại vào thùng giấy, đồng thời trả lời: "Vì tôi nhìn ra cậu ấy thích tôi, cậu ấy không muốn để tôi đi, nếu tôi đi thì cậu ấy sẽ rất buồn, nên tôi mới nói sẽ làm bạn gái cậu ấy. Thật ra lúc đó tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ không muốn để cậu ấy có điều tiếc nuối trong đời."

Sinh mệnh cậu rất mong manh, mong manh đến mức có thể kết thúc bất cứ lúc nào, nếu đến tận lúc sắp chết mà ngay cả một người bạn gái cũng chưa từng có, thì cuộc đời thật sự quá trống rỗng.

Nếu cậu đã thích cô, thì cô sẽ cho cậu viên mãn.

Không liên quan đến tình yêu, mà chỉ vì muốn thành toàn.

Quý Sơ Bạch đã hiểu, cô chưa từng thích anh, hành động khi đó chỉ xuất phát từ sự đồng cảm, e rằng ngay cả lời hẹn sau đó cũng chỉ là để dỗ anh chịu về nhà.

Nhưng anh thì lại coi đó là thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!