Chương 16: Tôi muốn đổi tên, đổi chữ “Vũ” ( – lông vũ) trong tên thành chữ “Dư” ( – ban tặng)

Sau khi đưa ra lời mời, Trần Tri Vũ thấy rõ trong đôi mắt đẹp của nhóc đầu trọc lóe lên sự ngạc nhiên và sửng sốt không thể che giấu.

Có lẽ cậu không ngờ rằng cô lại bắt chuyện với mình, càng không ngờ cô lại mời cậu hút thuốc.

Sau đó, cô để ý thấy trước ngực trái bộ đồng phục sơ mi trắng mà cậu đang mặc cài một chiếc huy hiệu trường hình tròn màu vàng.

Trần Tri Vũ vô cùng quen thuộc với chiếc huy hiệu này.

"Em là học sinh trường Trung học Lập Hoa à?" Cô hỏi với vẻ bất ngờ.

Trường Trung học Lập Hoa là trường quốc tế hàng đầu ở thành phố Đông Phụ, học phí mỗi năm gần 300.000, học sinh có thể vào được Lập Hoa đều là con cái nhà giàu hoặc quyền quý.

Dù vẫn còn hơi lúng túng, nhưng nhóc đầu trọc vẫn khẽ gật đầu.

Trần Tri Vũ: "Chẳng phải bây giờ đã nghỉ hè rồi sao?"

Nhóc đầu trọc: "Trường có hoạt động." Chính vì vậy, cậu mới có cơ hội lẻn ra khỏi bệnh viện.

Trần Tri Vũ lại hỏi: "Cấp hai à?"

Nhóc đầu trọc lại gật đầu.

Trần Tri Vũ chợt hiểu ra, chẳng trách trước giờ chưa từng thấy cậu.

Trường Trung học Lập Hoa chia làm hai khu: cấp hai và cấp ba. Sau khi tốt nghiệp, học sinh cấp hai có hai lựa chọn: đi du học hoặc học tiếp cấp ba trong trường; còn học sinh cấp ba thì tốt nghiệp xong gần như đều chọn du học.

Tuy nhiên, cô không nhắc đến việc mình cũng là học sinh Lập Hoa, mà tiếp tục hỏi: "Năm nay học lớp mấy rồi?"

Nhóc đầu trọc mím môi, do dự một lúc rồi vẫn trả lời: "Lớp 8."

Trần Tri Vũ: "Nói to chút, chị không nghe rõ."

Cầu rộng, lại có gió đêm, cô thật sự không nghe được.

Nhóc đầu trọc bất lực, phải lớn tiếng trả lời: "Lớp 8."

Cậu thiếu niên đang trong độ tuổi vỡ giọng nên giọng hơi thô khàn.

Lần này Trần Tri Vũ đã nghe rõ, không khỏi sửng sốt: "Mới 14 tuổi à?"

Cậu thiếu niên lại gật đầu.

Trần Tri Vũ càng thêm khó hiểu: "Mới 14 mà đã định nhảy cầu à?" Trong giọng cô xen lẫn tức tối: "Em ác thật đấy, không nghĩ cho bố mẹ mình à?"

Bản chất con người vốn là tiêu chuẩn kép, dù bản thân cô cũng định nhảy cầu, nhưng khi đối mặt với hành vi coi thường mạng sống của một đứa trẻ 14 tuổi, cô vẫn cảm thấy khó chấp nhận.

Chàng trai không hề bị lay động, giọng điệu thản nhiên: "Trông chị cũng không lớn tuổi lắm."

Trần Tri Vũ: "…"

Con nít ranh đúng là đáng ghét!

Cô nghiến răng, đáp lại: "Chị đến bước đường cùng rồi."

Sắc mặt chàng trai không đổi, cậu khẽ mở miệng, nhấn mạnh từng từ: "Nhưng nếu chị không nhảy thì vẫn có thể sống được lâu, còn tôi thì không."

Trần Tri Dư khẽ nhíu mày, nhìn gương mặt nặng nề và nghiêm túc của nhóc đầu trọc, cô do dự một chút rồi quyết định nói thật: "Hay em lại đây đi, chị thật sự không nghe rõ em nói gì."

Chàng trai: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!