Chương 15: “Nhóc đầu trọc, cậu có muốn hút một hơi không?”

Không hiểu vì sao, Trần Tri Dư có cảm giác mỗi câu hỏi của Quý Sơ Bạch đều như đang lên án cô là một kẻ tồi không tim không phổi.

Người xuất gia đều chính trực lẫm liệt như vậy sao?

Để chứng minh mình không phải là kẻ tồi, cô trả lời một cách chắc nịch: "Đương nhiên là tôi nhớ, chẳng phải tôi đã nói rồi sao, cậu ấy là chồng tôi, sao tôi có thể quên mất rằng tôi quen cậu ấy thế nào chứ?"

Sắc mặt Quý Sơ Bạch lãnh đạm, không biểu hiện gì.

Để chứng minh mình không nói dối, Trần Tri Dư buộc phải bổ sung thêm chi tiết: "Chúng tôi quen nhau trên một cây cầu." Ngập ngừng một chút, cô lại bổ sung: "Cũng là nhờ bạn trai cũ của tôi đấy."

Sắc mặt Quý Sơ Bạch sa sầm lại, anh giả vờ bình tĩnh nói: "Có thể không nhắc đến anh ta."

"Không được, dù gì thì anh ta cũng là mối tình đầu của tôi, thanh mai trúc mã nữa đấy." Trần Tri Dư nói bằng giọng kiên quyết: "Chúng tôi lớn lên cùng nhau từ bé, sao câu chuyện của tôi có thể thiếu anh ta được? Thiếu anh ta thì không còn đặc sắc nữa."

"…"

Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày anh bị kẻ khốn này làm tức chết mất.

Quý Sơ Bạch hít một hơi thật sâu, lại hỏi: "Bây giờ chị còn nhớ đến anh ta không?"

Giọng anh nghe có vẻ thờ ơ, nhưng sắc mặt lại hiện lên sự căng thẳng và bất an không thể che giấu.

Trần Tri Dư nhìn chằm chằm vào bức vẽ, thậm chí không thèm ngước mắt: "Làm gì có chuyện đó? Có thời gian nhớ đến anh ta, chi bằng tôi nhớ lại xem chồng tôi trông như thế nào còn hơn."

Cuối cùng Quý Sơ Bạch cũng thở phào, sự căng thẳng và bất an trong mắt lập tức biến mất, giọng điệu cũng nhẹ nhõm hẳn, thậm chí còn mang theo chút tò mò: "Chẳng phải chị nói thiếu anh ta thì câu chuyện không còn đặc sắc sao?"

Trần Tri Dư: "Đó là vì anh ta là một thằng tồi, thiếu anh ta thì câu chuyện sẽ không có thăng trầm." Giọng cô buồn man mác, sắc mặt lạnh nhạt: "Một cuộc đời tuyệt vời sao có thể thiếu sự góp mặt của kẻ khốn nạn được?"

Trong thanh xuân của mỗi người đều sẽ gặp một kẻ khốn. Kẻ khốn mà cô gặp phải tên là Phó Vân Đàm.

Nhà họ Phó và nhà họ Trần từng có quan hệ thân thiết lâu đời, cô và Phó Vân Đàm sinh cùng năm, lớn lên bên nhau, hoàn toàn có thể gọi là thanh mai trúc mã.

Có thể nói rằng, từ khi bắt đầu có ký ức, Phó Vân Đàm đã tồn tại trong cuộc sống của cô rồi.

Cô cũng không nhớ rõ mình bắt đầu thích Phó Vân Đàm từ khi nào, có thể là lúc mới biết yêu, cũng có thể sớm hơn, dù sao thì năm mười bốn tuổi họ đã ở bên nhau rồi. Khi đó họ mới học lớp 8, cô vẫn chưa đổi tên thành Trần Tri Dư mà vẫn là Trần Tri Vũ.

Trường quý tộc không cấm học sinh yêu đương, nên họ yêu nhau rất thoải mái, toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường đều biết họ là một cặp.

Phó Vân Đàm là một cậu ấm quý tộc điển hình, ngoại hình xuất chúng, thành tích vượt trội, gia giáo tốt, là học sinh giỏi trong mắt thầy cô, là nam thần học đường trong lòng các bạn nữ.

Tính cách anh ta cũng rất lạc quan và cởi mở, là kiểu con trai được con gái yêu thích. Khi ở bên anh ta, Trần Tri Vũ luôn cảm thấy rất vui vẻ, vì anh ta luôn biết cách chọc cô cười.

Anh ta có thể giúp cô xua tan mọi buồn phiền.

Anh ta cũng là một người bạn trai rất chu đáo, chăm sóc cô từng li từng tí.

Trước mỗi lần hẹn hò, Trần Tri Vũ chưa bao giờ phải lo nghĩ về địa điểm hay nội dung buổi hẹn, lại càng không cần phải vắt óc lên kế hoạch, vì anh ta luôn chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, cô chỉ cần yên tâm đi theo anh ta là được.

Anh ta còn luôn đồng hành cùng cô trong mỗi buổi tập cưỡi ngựa và các cuộc thi cưỡi ngựa, dù sư phụ và các sư đệ sư muội của cô đều không muốn dẫn anh ta đi theo, thậm chí không thèm sắp xếp chỗ ăn chỗ ngủ cho anh ta, nhưng anh ta vẫn đi cùng cô, dù phải ngủ một mình trong căn lều giữa thảo nguyên có sói hoang, anh ta vẫn đi cùng.

Năm lên năm, cô đã bắt đầu học cưỡi ngựa, đến bảy tuổi thì chính thức bái sư, theo học bậc thầy về kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung Chu Lăng Khôn.

Sau khi lễ bái sư kết thúc, bố cô đã dắt một chú ngựa đực nhỏ đến trước mặt cô.

Đó là một chú ngựa Ferghana thuần chủng, cũng chính là giống ngựa Akhal

-Teke hiện nay, được bố cô mua từ Turkmenistan với giá hơn chục triệu đô, là món quà sinh nhật bảy tuổi của cô.

Chú ngựa ấy đầu nhỏ cổ dài, bốn chân thon thả, thân hình cao lớn, bộ lông mượt mà đen bóng như lụa. Ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã thích nó và đặt tên là Trần Tiểu Hắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!