Chương 14: “Thích suốt mười năm rồi.”

Trình Quý Hằng rất hiểu đạo lý nói nhiều sai nhiều, sau khi hung hăng tuyên bố "tối hậu thư" xong thì lập tức cúp máy.

Quý Sơ Bạch nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang sáng, nhíu chặt mày, thở dài một hơi.

Trần Tri Dư có thể nghe ra được sự bất lực và phiền muộn sâu sắc từ tiếng thở dài ấy, mọi chuyện đã quá rõ ràng, cô hoàn toàn đoán được chuyện gì xảy ra: "Lại bị bạn cùng phòng phàn nàn à?"

Quý Sơ Bạch gật đầu đầy bất lực, nhỏ giọng đáp: "Ừm." Anh lại thở dài, sắc mặt lộ ra vẻ lúng túng: "Chủ nhà yêu cầu tôi phải dọn đi trước chủ nhật."

"Tôi nghe thấy anh ta gào thét trong điện thoại rồi." Trần Tri Dư bực bội, lôi chủ nhà ra mắng một trận: "Chủ nhà khốn kiếp gì thế? Lại còn dọa gọi người tới vứt đồ của khách thuê? Tưởng mình là đại ca xã hội đen chắc?"

Quý Sơ Bạch khẽ nói: "Trước giờ anh ta vẫn trơ trẽn như vậy."

Trần Tri Dư không khỏi kinh ngạc: Cậu em hòa thượng biết chửi người rồi cơ à?

Có thể khiến một "tiểu hoà thượng" ngây thơ đơn thuần như vậy phải mở miệng mắng người, xem ra bình thường tên chủ nhà này không ít lần chèn ép khách thuê, không phải loại tốt lành gì!

Nghĩ một lát, cô nói: "Đừng lo lắng, mai dọn đồ rồi chuyển sang chỗ tôi ở."

Dường như Quý Sơ Bạch không hiểu rõ "chỗ tôi" là ở đâu, do dự hỏi: "Là… sang Nam Kiều ở à?"

Trần Tri Dư: "Nhà tôi." Cô lại bổ sung: "Vừa hay còn trống một phòng."

Lần đầu chủ động mời cậu em hòa thượng sang làm, cô từng hứa với anh là Nam Kiều bao ăn bao ở. Khi đó, cô định để anh ở chung phòng với Mèo Garfield. Vương Tam Thuỷ bị ám ảnh sạch sẽ, tuyệt đối không cho người lạ ở cùng, Tiểu Hồng lại là con gái, nên cô đành phải để Garfield chịu thiệt một chút. Nhưng theo tình hình hiện tại thì Mèo Garfield cũng không chấp nhận "tiểu hoà thượng" gia nhập Nam Kiều, nên không thể thực hiện kế hoạch này, huống chi còn có Tiểu Hồng nóng tính.

Tiểu Hồng chỉ muốn dí pháo đuổi Quý Sơ Bạch đi, sao có thể đồng ý cho anh dọn vào Nam Kiều?

Thế nên cô đành phải đưa cậu em hòa thượng về nhà mình ở tạm.

Quý Sơ Bạch sửng sốt một lúc, rồi cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm mu bàn tay đang đặt trên đầu gối, hai tay nắm chặt rồi lại buông ra, anh khẽ nói: "Như vậy… có ổn không?"

Trần Tri Dư liếc nhìn anh, phát hiện tai anh đỏ lựng, trong đôi mắt cụp xuống vẫn lóe lên sự căng thẳng và bất an.

Cô thấy hơi bất lực, cũng hơi mệt mỏi: "Chẳng lẽ cậu vẫn nghĩ là tôi có ý đồ đen tối với cậu?"

Tuy rằng bây giờ tôi thực sự có ý đồ đen tối với cậu, nhưng hành động mời cậu về nhà tôi ở hoàn toàn xuất phát từ lòng tốt đó!

Quý Sơ Bạch vội vàng giải thích: "Không phải ý đó, chị đừng giận!"

"Tiểu hoà thượng" suốt ruột đến mức mặt đỏ bừng, trông có vẻ thực sự sợ cô sẽ nổi giận.

Thật ra Trần Tri Dư không giận, nhưng dáng vẻ đỏ mặt của cậu em hòa thượng thực sự khiến người ta thương, cô không nhịn được muốn trêu chọc anh một chút, cố tình nghiêm mặt, chất vấn: "Thế ý cậu là gì?"

Thấy cô nổi giận, Quý Sơ Bạch càng luống cuống, giọng điệu cũng gấp hơn: "Tôi chỉ sợ họ sẽ hiểu lầm, vốn dĩ họ đã không thích tôi, nếu biết chị đưa tôi về nhà, họ sẽ giận chị, mọi người sẽ lại vì tôi mà cãi nhau…"

Nói gần nói xa thì ý vẫn là: Tôi không muốn chị phải khó xử vì tôi.

Vẫn ngây thơ, lương thiện, ngoan ngoãn, hiểu chuyện như trước.

Trần Tri Dư không nỡ tiếp tục trêu chọc anh nữa, cô nở nụ cười, an ủi: "Không nói với họ là được."

Quý Sơ Bạch do dự: "Nếu… nếu họ phát hiện thì sao?" Trông anh có vẻ vẫn không yên tâm, sắc mặt lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng anh lại nhanh chóng hạ quyết tâm, nói: "Nếu họ phát hiện, chị cứ đuổi tôi đi, chỉ cần tôi đi rồi, mọi người sẽ không cãi nhau nữa."

Trần Tri Dư: "Cậu lại suy nghĩ linh tinh gì vậy? Dù họ phát hiện thì tôi cũng không đuổi cậu đâu, cứ yên tâm ở nhà tôi đi." Giọng cô rất kiên quyết.

Quý Sơ Bạch chưa đồng ý ngay mà chần chừ thêm một lát mới đáp: "Được, tôi tin chị." Sau đó anh lại nghiêm túc hỏi: "Tiền phòng một tháng là bao nhiêu?"

Thật sự là vừa ngây thơ lại vừa đáng yêu, Trần Tri Dư bật cười: "Không cần tiền, tôi nói rồi mà, Nam Kiều bao ăn bao ở."

Khóe môi Quý Sơ Bạch khẽ cong lên, nở nụ cười ấm áp với cô: "Cảm ơn chị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!