Chương 10: “Cậu có đồng ý đi theo tôi không?”

Trần Tri Dư đã hạ quyết tâm, hôm nay nhất định phải đòi lại công bằng cho cậu em hòa thượng, cô lại quay sang nhìn gã đàn ông đeo đồng hồ Rolex, lạnh lùng nói: "Cậu ấy ra tay đúng là có phần bốc đồng, nhưng trong tình huống vừa rồi, ngoài phản kháng ra thì cậu ấy còn cách giải quyết nào tốt hơn không? Nếu không phải mấy người ức h**p quá đáng thì cậu ấy đã không phải ra tay."

Gã đàn ông trợn mắt mắng Trần Tri Dư: "Cmn cô nói vớ vẩn gì thế!" Bạn gái gã còn đang ngồi bên cạnh, gã lại là đàn ông duy nhất trên bàn, để tránh mất mặt trước ba người khác giới, gã càng tỏ ra kiêu căng hống hách, giọng nói cũng to hơn hẳn, cứ như thể to tiếng hơn thì sẽ thể hiện được bản lĩnh đàn ông vậy: "Cmn chưa từng thấy nhân viên nào kiêu căng như vậy, rõ ràng có thể giải quyết êm đẹp mà nó lại ra tay đánh phụ nữ!"

Bạn gái gã cũng hùa theo: "Đúng đó, đàn ông sao có thể đánh phụ nữ được?"

Sau khi nghe hai người kia nói vậy, chị Lý càng khóc to hơn, người bạn bên cạnh cũng bắt đầu giả bộ an ủi cô ta, thành công khiến cô ta trở thành bên yếu thế.

Rõ ràng bốn người này đang cố tình đánh lạc hướng sự việc, hoàn toàn bỏ qua sự thật rằng chị Lý là người giở trò trêu ghẹo trước, chỉ nhấn mạnh rằng Quý Sơ Bạch đã đánh phụ nữ. Người không hiểu đầu đuôi sự việc nghe xong chắc chắn sẽ nghĩ rằng tất cả đều là lỗi của Quý Sơ Bạch.

Trần Tri Dư đã làm bà chủ quán bar nhiều năm, gặp không ít người lý sự cùn nên chẳng lấy làm lạ, cô cười khẩy, đáp: "Mấy người ỷ thế h**p người ép cậu ấy xin lỗi, còn muốn giải quyết êm đẹp thế nào nữa? Hay là mấy người cho rằng ép một người không có lỗi phải nhận lỗi là cách giải quyết êm đẹp? Cậu ấy đáng bị mấy người chèn ép à? Đáng bị người đàn bà này trêu ghẹo à?"

Nói rồi, cô lại liếc nhìn chị Lý vẫn đang nức nở bằng ánh mắt khinh bỉ: "Đánh cô còn nhẹ đấy, nếu là tôi thì tôi chặt luôn cái tay chó của cô rồi."

Lấy danh nghĩa không chính đáng để tùy tiện động tay động chân với người khác, nói dễ nghe thì là trêu ghẹo, nói thẳng ra là quấy rối, đáng bị chặt tay, bất kể nam hay nữ.

Chị Lý lập tức ngưng khóc, tức giận trợn mắt nhìn Trần Tri Dư, tuy vành mắt đỏ hoe rưng rưng nước nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén.

Lời Trần Tri Dư nói cực kỳ đúng trọng tâm, một lần nữa phơi bày rõ sự thật đang bị đánh lạc hướng. Gã đàn ông đeo Rolex bị phản bác đến mức cứng họng, tức quá bắt đầu chửi bậy, như một con chó điên sủa ầm lên với Trần Tri Dư: "Con đ* này, việc nhà mày à? Cmn tao thấy đúng là nó đáng bị…"

Tiếng sủa đột ngột im bặt, vì Quý Sơ Bạch đang đứng sau lưng Trần Tri Dư bỗng bước lên một bước, đứng ngay bên cạnh cô.

Gã đàn ông đeo Rolex đối diện với ánh mắt của anh.

Vẻ mặt Quý Sơ Bạch âm u lạnh lẽo, ánh mắt tàn nhẫn, không còn chút vẻ yếu đuối nào, chỉ còn lại sự áp đảo và khí thế mạnh mẽ khiến người ta sợ hãi.

Đôi mắt anh đen như mực, vô cùng sâu thẳm, cộng thêm ánh mắt lạnh lẽo không chút độ ấm, như thể mặt hồ sâu giữa mùa đông giá buốt, chỉ cần khẽ chạm vào đã đủ thấy cái lạnh thấu xương.

Gã đàn ông bất giác rùng mình một cái.

Lúc này, ông chủ quán bar đến.

Ông chủ quán bar Thắng Bách là một người đàn ông khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, thân hình cao gầy, diện mạo đoan chính, ăn mặc sành điệu thời thượng, cũng coi như là một anh chàng điển trai.

Anh chàng điển trai đó tên là Ngô Thần Đào, có quen Trần Tri Dư, vừa thấy cô là lập tức nhíu chặt mày, bực bội nói: "Sao cô lại đến đây?"

Trần Tri Dư cũng biết anh ta, tức giận nói: "Tới thay trời hành đạo."

Giữa cô và ông chủ quán bên cạnh đã có hiềm khích từ trước.

Nửa năm trước Ngô Thần Đào mua một con mèo nhỏ, là giống mèo Mỹ lông ngắn thuần chủng, giá 4.000, đặt tên là Ngô Kiều Kiều.

Ngô Thần Đào là người nghiện mèo chính hiệu, anh ta nuôi Ngô Kiều Kiều như con gái ruột, có thể nói là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, mua cho nó toàn đồ tốt nhất đắt nhất, không hề tiếc tiền, miễn sao Kiều Kiều sống sung sướng.

Khi Kiều Kiều được hai tháng tuổi, trong lúc không ai chú ý nó đã chạy ra khỏi quán bar Thắng Bách, tới chỗ nào không tới lại chạy sang Nam Kiều. 

Lúc đó là ca trực của Hồng Ba Ba, cô ấy thấy Kiều Kiều đáng yêu nên đổ ít sữa cho nó uống.

Trước đó bốn người bên Nam Kiều chưa từng thấy Kiều Kiều, càng không biết đó là mèo của ông chủ quán bên cạnh, nên sau khi mèo uống sữa xong, Hồng Ba Ba không biết đưa nó đi đâu nên giữ lại.

Hôm sau Ngô Thần Đào hớt hải chạy sang Nam Kiều, hôm đó là ca trực của Trần Tri Dư, cô lập tức trả mèo ngay cho anh ta. Sau khi cảm ơn xong, Ngô Thần Đào ôm mèo rời đi, nhưng chưa đầy hai tiếng sau lại quay lại với khí thế hùng hổ, lý do là con gái anh ta bị ngược đãi, về nhà bị tiêu chảy, vô cùng tiều tụy, đang phải nằm viện, trong lời nói đầy lo lắng và đau lòng.

Trần Tri Dư phủ nhận chuyện ngược đãi mèo nhưng Ngô Thần Đào không tin, nhất quyết đòi một lời giải thích, đồng thời bắt cô chịu toàn bộ chi phí điều trị cho Kiều Kiều. Trần Tri Dư tức đến phát điên, cảm thấy anh ta là loại người lấy oán báo ơn, đừng nói là không có tiền, có tiền cô cũng không đưa.

Hai người cãi nhau một trận ầm ĩ.

Từ đó, giữa Nam Kiều và Thắng Bách coi như có mối thù, vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng, giờ lại càng thêm căng thẳng.

Vừa rồi Ngô Thần Đào nghe nhân viên khác nói bên ngoài có người gây chuyện, bèn vội vàng chạy ra, vừa thấy Trần Tri Dư thì sắc mặt lập tức sa sầm lại, nói bằng giọng khó chịu: "Thay trời hành đạo cũng phải xem địa bàn chứ? Đây là Thắng Bách, không phải Nam Kiều."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!