Phố Đông Phong là con phố quán bar nổi tiếng ở thành phố Đông Phụ. Mỗi khi màn đêm buông xuống, con phố này lại trở nên náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng.
Lúc này mới hơn chín giờ tối, theo lý thì hiện tại phải là thời điểm náo nhiệt nhất của quán bar, vậy mà tòa nhà sơn đỏ phong cách cổ điển nằm ở cuối phố dường như bị cách biệt hẳn với cả con phố. Dù những quán bar khác người ra kẻ vào tấp nập, làm ăn phát đạt, thì quán bar tên "Nam Kiều" này lại luôn vắng tanh hiu quạnh, có thể nói là không dính khói lửa nhân gian.
Nhưng chính quán bar vắng tanh ấy lại là quán bar tồn tại lâu đời nhất trên con phố này.
Thế nên, "Sao Nam Kiều vẫn chưa đóng cửa?" đã trở thành câu hỏi chung trong lòng tất cả ông chủ quán bar trên con phố này.
Chỉ có bà chủ quán bar Nam Kiều là Trần Tri Dư biết rõ đáp án.
Ế khách đã thành trạng thái bình thường của quán bar Nam Kiều, thậm chí Trần Tri Dư cũng đã quen với sự tĩnh mịch không hợp thời ấy.
Bên ngoài quán thắp đèn đêm rực rỡ, bên trong thì ánh sáng lờ mờ. Trần Tri Dư ngồi trên chiếc ghế cao sau quầy bar, đôi chân thon dài bọc trong lớp quần jeans, một chân buông thõng tự nhiên, chân kia hơi co lên, bàn chân mang boot da đen gác trên thanh ngang của ghế.
Chiếc đèn treo trên quầy bar tỏa ra ánh sáng vàng ấm. Dưới ánh sáng ấy, người phụ nữ với đôi môi đỏ kiều diễm, ánh mắt quyến rũ, mái tóc dài xoăn sóng đen nhánh như mực, giữa đầu lông mày mang theo vẻ phong tình, một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Cả con phố quán bar ai cũng biết bà chủ Nam Kiều là một người đẹp nghìn năm mới có một, một cái nhíu mày hay một nụ cười đều đẹp đến mê người.
Không ít người đoán đến giờ Nam Kiều vẫn chưa đóng cửa chắc hẳn có liên quan đến diện mạo xinh đẹp của Trần Tri Dư: cứ cách dăm ba bữa lại có xe sang đỗ trước cửa Nam Kiều, sau khi xe rời đi, Nam Kiều vốn sắp đóng cửa lại có thể bám trụ thêm một thời gian. Lâu dần, lời ra tiếng vào càng nhiều.
Tối nay lại có một chiếc xe sang đỗ trước cửa Nam Kiều.
Ngoài chủ chiếc xe sang ấy, cả quán bar rộng lớn chỉ có duy nhất một vị khách.
Đó là một chàng trai trẻ có vóc dáng cao gầy, diện mạo tuấn tú, mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ gọn gàng. Vừa bước vào quán bar đã đi thẳng tới chiếc bàn cạnh cửa sổ sát đất phía đông, sau khi ngồi xuống thì gọi một cốc nước chanh rồi không yêu cầu thêm gì nữa, chỉ yên tĩnh ngồi đó, im lặng nhìn con phố ngoài cửa sổ.
Khách hàng không cần gì thêm nên Trần Tri Dư cũng không bận tâm tới anh, thậm chí còn quên mất rằng trong quán có một vị khách lạ như vậy.
Sự chú ý của cô hoàn toàn dồn vào chủ nhân của chiếc xe sang.
Chủ xe đang ngồi đối diện cô, là một gã đàn ông ngoài ba mươi, người thấp lùn nhưng đầy cơ bắp, mặt mũi bình thường, cách ăn mặc thì cực kỳ chói mắt: mặc áo thun đen bó sát, tóc nhuộm vàng chóe, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón cái, cổ tay trái đeo chiếc Rolex Platinum Submariner trị giá 300.000, chìa khóa xe có logo Porsche đặt bên cạnh tay, vừa nhìn đã biết là đại gia.
Một chiếc đồng hồ Patek Philippe được đặt trên mặt quầy bar ở giữa hai người.
Dây đeo bằng da cá sấu màu nâu chocolate, mặt ngoài và kim đồng hồ màu vàng, mặt số bên trong màu trắng ngọc trai. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, chiếc đồng hồ tỏa ánh sáng lấp lánh lộng lẫy.
Gã nhà giàu tới để mua đồng hồ, nhưng ánh mắt gã chỉ lướt qua mặt đồng hồ rồi lập tức dán chặt lên mặt Trần Tri Dư đang ngồi đối diện, nhìn chằm chằm đầy si mê, không hề che giấu sự thèm thuồng và tham lam trong ánh mắt.
Nhìn chằm chằm cô được một lúc, gã hơi híp đôi mắt tam giác vốn cũng không lớn, nở nụ cười tự cho là rất đẹp trai: "Ra giá đi, bao nhiêu?" Giọng điệu toát lên sự hời hợt, ngạo mạn của kẻ có tiền, như thể cho dù cô ra giá bao nhiêu gã cũng sẽ mua.
Hơi thở dầu mỡ phả vào mặt, Trần Tri Dư khẽ nhíu mày.
Giá gốc cô định bán là 800.000, nhưng ánh mắt gã thật sự quá th* t*c, đến độ cô buộc phải tăng giá, nói không chút do dự: "1 triệu, thiếu một đồng cũng không được."
Giọng cô rất chắc nịch.
Gã hơi sửng sốt, đột nhiên trợn trừng đôi mắt tam giác, hét lên với vẻ không thể tin nổi: "1 triệu? Hàng mới cũng chỉ 1 triệu 2, cái cũ này cô đeo mấy năm rồi?"
Ánh mắt Trần Tri Dư rất bình thản, cô nhẹ nhàng lên tiếng: "Cũng không lâu, chỉ mười năm."
Đôi mắt nhỏ xíu của gã càng trợn to hơn, gã tức tối chất vấn: "Đã dùng mười năm rồi mà cô còn dám hét 1 triệu?"
Trần Tri Dư chẳng mảy may dao động, thậm chí không thèm cò kè mặc cả nữa, cô dứt khoát cầm đồng hồ trên mặt bàn lên, vừa ung dung đeo lại lên cổ tay trắng nõn thon thả, vừa hé môi lên tiếng: "Nếu anh thấy không được thì tìm chỗ khác đi."
Hôm nay cô không có ý định bán chiếc đồng hồ này nữa, bất kể cuối cùng gã trả bao nhiêu, cô cũng không bán, vì người mua không vừa mắt cô, quá dung tục, quá dầu mỡ.
Từ khi tiếp quản quán bar này đến giờ, cô đã lần lượt bán rất nhiều thứ nhưng chưa từng phá lệ, lần nào cô cũng sẽ quan sát người mua, chỉ cần người mua không vừa mắt là cô không bán, dù thiếu tiền đến đâu cô cũng sẽ không bán.
Bởi những món đồ cô bán đều từng là những thứ cô yêu quý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!