- Nhân Mã!!!!!!
" Bịch... Bịch..."
Hai con người lăn đều xuống con dốc, người con trai cứ thế dang tay ra ôm trọn người con gái vào lòng, hứng trọn hết những tổn thương và chỉ mong sao cô gái bình an vô sự.
Mã! Nhân Mã, cậu có sao sao không?
- Song Tử lên tiếng ngay khi 2 người chạm đất mẹ thân yêu và đã ngừng lăn.
- Ôi ôi.. Đau quá!
- Nhân Mã xoa xoa cái mông mặt nhăn nhó.
- Phù...
- Song Tử thở phào nhẹ nhỏm.
- Song... Tử, cậu có làm sao không?
- Nhân Mã hỏi thăm, cô biết lúc ngã xuống cậu bảo vệ cô, không cho cô chịu bất cứ tổn thương nào. Cô biết, biết hết.
- Tớ... không sao! Cậu lo cho tớ à? Hạnh phúc quá!
- Giờ phút này mà còn giỡn được hả?
Nhân Mã nói rồi nhìn quanh, bầu trời thì tối thui, ở đây cây cỏ um tùm, chỉ thấy ánh sáng nhàn nhạt của trăng sao chiếu xuống... Nói thiệt là cô rất sợ mà nha.
" Hú...."
- Á........
- Nhân Mã hét ầm lên, nhảy vào lòng Song Tử ngồi ôm chặt lấy cậu.
- Ma đó, có ma đó, ghê quá đi!
- Mã ôm ai kia run lẩy bẩy, ai kia lại mỉm cười thật gian tà, thầm ước thời gian ngừng trôi.
- Không sao! Có tớ ở đây mà, có tớ ở bên cậu.
- Song Tử nắm chặt bàn tay run rẩy của Mã Nhi.
- Cậu... Song Tử này... Cậu... sau này có bạn gái rồi, cậu có quan tâm tớ nữa không?
- Nhân Mã ngây thơ hỏi.
- Chưa biết nữa, chắc là không!!
- Song Tử xấu xí, chẳng phải cậu hứa quan tâm tớ mọi lúc mọi nơi sao?
- Đó là khi tớ còn độc thân chứ!
- Thế bây giờ, cậu có bạn gái chưa?
- Nhân Mã hồi hộp, nếu có rồi thì làm sao đây, Song Tử lúc nào cũng ở bên cô, cô chưa từng nghĩ đến 1 ngày nào đó không có cậu.
- Có!
- Song Tử đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!