Chương 3: Dựa vào cái gì mà phải nể mặt ông

Từng chiếc xe màu đen lần lượt quay đầu, vọt ra từ xung quanh xe FAW Hồng Kỳ rồi đồng loạt lao về phía chiếc xe motor phân khối lớn!

"Ông nội, ai ngồi trong chiếc xe motor phân khối lớn này thế?" Đường Nhu nghiêng đầu, nhìn ra cửa sổ phía sau xe, thấy chiếc xe motor sắp đến gần thì khó hiểu hỏi.

Vẻ mặt Đường Đức trở nên nghiêm túc, ông ta hướng ánh mắt về phía trước, hai mắt thâm sâu, khó lường.

"Kẻ thù, có lẽ là đến gây phiền phức cho ông." Đường Đức xoa nhẹ mái tóc đen nhánh của Đường Nhu, chậm rãi lên tiếng.

Sắc mặt Đường Nhu đột nhiên thay đổi, trở nên trắng bệch: "Kẻ thù? Lại đuổi theo từ Yên Kinh đến tận đây... Rốt cuộc là có bao nhiêu oán hận chứ?!"

Đường Đức khẽ cười: "Nhà họ Đường dốc sức vì đất nước nên đương nhiên cũng chọc phải không ít kẻ thù... Kẻ thù nhiều nhất ở Yên Kinh."

"Sao họ biết ông đến thành phố T... Lại còn chặn đường... Lế nào có người để lộ bí mật?" Đường Nhu vô cùng thông minh, rất nhanh đã nghĩ tới có gì đó không đúng.

"Những vệ sỹ này đều từng dốc sức vì nước C, họ đều là đặc công ngầm đã giải ngũ, họ sẽ không để hắn đến gần chúng ta đâu!" Đường Đức lên tiếng, giọng nói vô cùng kiên định, ông ta vô cùng có niềm tin với các vệ sỹ của mình!

"Âm!"

Từng chiếc xe con màu đen đâm vào xe motor phân khối lớn, một tiếng nổ đỉnh tai nhức óc vang lên, mặt đất lập tức rung chuyển mãnh liệt!

Xe motor phân khối lớn nhảy vọt lên khiến những chiếc xe con màu đen đột nhiên đâm vào nhaul

"Rầm!"

Xe motor phân khối lớn từ giữa không trung rơi xuống, đập mạnh lên đầu xe con màu đen rồi lao như bay về phía chiếc xe FAW Hồng Kỳ!

"Không tiếc bất cứ giá nào, mau chặn hắn lại! Không được để hắn đến gần ngài Đường!" Một vệ sỹ hét lớn, sau đó đột nhiên rút khẩu súng ngắn bên hông ra, họng súng khóa chặt bóng lưng Trần Xuân Độ trong xe motor phân khối lớn!

"Nổ súng!"

Từng tiếng súng giòn giã xé rách hư không vang lên khiến rất nhiều xe trên đường trở thành một mớ hỗn loạn, nhiều người đi đường cũng run sợ, sau đó hoảng loạn chạy trốn khắp nơi.

Từng ngọn lửa đan vào nhau, đồng loạt bắn về phía sau lưng Trần Xuân Độ.

"Vèo!"

Trần Xuân Độ cầm con dao găm màu đen trong tay, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Từng ngọn lửa lao đến đều bị chém đứt và chặn lại!

Âm thanh chém cắt vang lên, Trần Xuân Độ chém ngọn lửa thành hai khiến nó rơi lên mặt đất.

Khóe môi Trần Xuân Độ hơi nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ, đó chính là khinh bỉ và coi thường!

Rất nhiều vệ sỹ đều kinh ngạc ngay tại chỗ, từ trước đến nay họ chưa từng nhìn thấy năng lực có thể chặt đứt những viên đạn đang lao tới với tốc độ nhanh như tên lửa!

Cái này cần phải có năng lực phản ứng rất nhanh! Người bình thường có thể làm được kỹ năng đặc biệt này ư?

"Rầm!"

Trong mưa bom bão đạn, Trần Xuân Độ thản nhiên quay đầu đuổi theo chiếc xe FAW Hồng Kỳ!

Những vệ sỹ đang điên cuồng nổ súng đột nhiên im bặt, họ đưa mắt nhìn nhau, mặt lộ ra vẻ kinh ngạc!

Mẹ kiếp có phải ban nấy mình gặp phải ma rồi hay không? Người này rốt cuộc là thần thánh phương nào!

Bên trong chiếc xe FAW Hồng Kỳ, Đường Đức nghe thấy tiếng truyền từ trong bộ đàm tới thì sắc mặt ngày càng trở nên lạnh lẽo.

"Đội một chặn đường thất bại, đội một chặn đường thất bại!" "Đội hai có ba người bị thương!" "Cả đội ba đều bị thương!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!