Chương 608: Trò cười

Đi dạo chưa được bao lâu thì anh Khởi đến.

Chúng tôi hẹn gặp nhau ở nhà hát nhỏ. Còn chưa đến gần, tôi đã thấy Cư Tục đang đứng cạnh anh Khởi, vui vẻ trò chuyện cùng bạn bè và phụ huynh của họ.

Mấy người bạn kia cũng đều quen biết anh Khởi, vì mỗi lần họp phụ huynh, không phải tôi thì cũng là anh ấy đi.

Yến Lạc buông tay tôi ra, dừng bước tại chỗ: "Em qua đó đi, anh đi dạo chỗ khác."

Lòng bàn tay trống rỗng, lòng tôi cũng hụt hẫng theo.

Tôi quay đầu nhìn anh.

Dù không thấy được mặt anh, tôi cũng biết vẻ mặt của anh lúc này trông như thế nào.

Anh gật đầu: "Đi đi."

Anh biết mình không thể xuất đầu lộ diện, thế nên luôn lùi bước.

Nhưng, anh có gì mà không thể để người khác thấy chứ?

Trở nên thế này đâu phải lỗi của anh.

"…Không, em không đi đâu." Tôi kéo tay anh, "Dù sao cũng có anh Khởi đưa con bé đi rồi. Hôm nay trời đẹp thế này, lại hiếm có được một ngày nghỉ, chúng ta đi dạo tiếp đi."

Kéo một lần không nhúc nhích, phải kéo lần thứ hai mới lôi được anh đi.

Tôi gọi điện cho Cư Tục, nói rằng chúng tôi vẫn đang tham quan trường, không qua đó nữa, đợi lúc gần về sẽ tập trung ở cổng trường để chụp vài tấm ảnh kỷ niệm.

Cư Tục không có ý kiến gì.

Yến Lạc im lặng đi cùng tôi đến nhà triển lãm nghệ thuật, cuối cùng mới lên tiếng: "Xin lỗi, khoảnh khắc quan trọng như vậy lại khiến em phải xa cách Cư Tục."

Tôi đáp: "Em cũng xin lỗi, vì đã làm anh thấy buồn."

"Cư Tục không có cha, trong nhà chỉ có anh trai anh có thể tham dự vào dịp này, nhưng…" Anh ngừng lại một chút, "Anh thật sự ghen tị với những khoảnh khắc như vậy, đặc biệt là khi mọi người đứng cạnh nhau, trông giống một gia đình ba người, anh lại càng thấy bồn chồn không yên. Vừa rồi em không qua đó mà chọn anh, anh cảm thấy có lỗi với Cư Tục, nhưng thật ra… trong lòng anh lại rất vui."

Cuối cùng anh cũng nói ra.

Tôi cười nói: "Con bé sẽ sang Thụy Sĩ học cấp ba, sau này cứ để Anthony và Susan đi họp phụ huynh cho nó. Đợi nó tốt nghiệp chúng ta lại sang thăm, lúc đó nó cũng thành người lớn rồi, chắc sẽ hiểu cho em."

Yến Lạc hỏi: "Sao lại cho con bé đi sớm thế? Không phải em nói để nó học xong cấp ba ở nhà rồi mới đi sao?"

"Là con bé tự muốn đi. Nó thường xuyên gọi video cho Cư Bảo Các và Tiểu Hổ bên đó, vốn dĩ đã định đi từ hồi cấp hai rồi, nhưng lúc đó nó còn nhỏ quá, em muốn giữ nó lại thêm vài năm. Con bé có nhà ở Thụy Sĩ, đi du lịch nước ngoài cũng tiện hơn trong nước, lại có Cư Bảo Các và gia đình Anthony chăm sóc, không có gì không yên tâm cả."

Yến Lạc nói: "Nếu hai mẹ con đã quyết định rồi, chi phí của con bé ở bên đó vẫn để anh lo."

"Yến Tử, Yến Tử ơi! Yến Tử nhà ai mà vừa hiền thục lại đảm đang thế này! Em đếm một hai ba, không ai ra nhận là em dắt đi đấy nhé!" Rồi tôi đếm thật nhanh, "Một hai ba! Không ai đến, vẫn là của em."

Yến Lạc bật cười: "Lên chức Giám đốc dự án rồi mà vẫn tếu táo như vậy, để đồng nghiệp với khách hàng thấy được lại cười cho."

Tôi chống nạnh: "Ai? Ai cười em? Ai cười em chính là đang ghen tị với em."

Đang nói thì anh Khởi và Cư Tục đi tới.

Cư Tục thấy tôi và Yến Lạc đứng cùng nhau, bất giác nép lại gần anh Khởi.

Anh Khởi vỗ vỗ lưng con bé rồi đi về phía chúng tôi: "Tiểu Hà, Yến Lạc, vừa rồi Tục Tục nói muốn ra ngoài ăn mừng, lát nữa lái xe qua đó đi, anh đưa con bé đi."

Yến Lạc đáp: "Được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!