Trương Mẫn đi rồi, Vũ Hóa Điền vẫn ngồi ở chính đường như trước, cầm ngọc bội trong tay, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Mã Tiến Lương đi đến, nhìn thùng đồ vật trên mặt đất, xin chỉ thị của Vũ Hóa Điền.
"Đốc chủ, mấy thứ này cần cho vào trong kho đúng không?"
Là Đại đương đầu của Tây Xưởng, Mã Tiến Lương phần lớn thời gian càng giống như người hầu bên cạnh Vũ Hóa Điền, việc lớn nhỏ bên cạnh Vũ Hóa Điền, đều do hắn quản lý.
Vũ Hóa Điền hoàn hồn, nhìn cây trâm bằng gỗ mun trên bàn, cầm lấy nó cùng ngọc bội bỏ vào trong ngực.
"Để lại một hộp bảo thạch, còn lại ngươi chia với đám Đàm Lỗ Tử đi, những cái khác các ngươi tự mình chọn vài thứ, thích thì lấy. Chọn xong rồi lại cho vào trong kho."
"Vâng."
Mã Tiến Lương đáp, sau đó hai tay nhấc cái thùng mà hai tiểu thái giám vừa rồi vừa nâng vừa thở hổn hển ra ngoài, giống như cái thùng này không hề có chút sức nặng nào.
"Chuẩn bị nước cho ta, ta muốn tắm rửa."
Phía sau, Vũ Hóa Điền nói.
Bước chân Mã Tiến Lương rời đi dừng lại một chút.
"Nô tài đi chuẩn bị."
Trong phòng tắm ngập tràn hơi nước, Vũ Hóa Điền ngồi ở trong thùng tắm, nhắm mắt lại hưởng thụ hơi nước nóng ẩm, da thịt trắng nõn bị hơi nóng nhuộm thành màu hồng nhạt, trên đó có vài đốm nhỏ như hoa mai, trái một chỗ phải một chỗ, yêu diễm động lòng người.
Sau bình phong truyền đến tiếng động nhẹ nhàng, thật sự rất nhẹ, nhưng vẫn không trốn thoát được khỏi lỗ tai của Vũ Hóa Điền.
"Ai?!"
Gầm lên một tiếng giận dữ, Vũ Hóa Điền thuận tay chộp lấy miếng xà bông bên cạnh, coi như ám khí mà phóng qua, cầm lấy nội y khoác lên người, thân thể bay lên không, vẽ lên một độ cung xinh đẹp trong không trung, rơi xuống trên ghế.
Gương mặt y mang theo sát khí nhìn bình phong kia, chỉ thấy trên bình phong có thêm một lỗ hổng, đúng là do y dùng xà bông ném xuyên qua bình phong bắn về phía người ở đằng sau.
"Tính tình đúng là lớn thật."
Tiếng cười trầm thấp truyền đến từ phía sau bình phong, một thân ảnh minh hoàng đi ra.
Stefan cầm xà bông Vũ Hóa Điền dùng để đánh hắn trong tay đi ra, tay có chút trơn dính, hắn buông xà bông, đưa tay vào trong thùng tắm rửa sạch, cầm khăn vải bên cạnh lau khô, lúc này mới đi về phía Vũ Hóa Điền.
Vũ Hóa Điền có chút ngoài ý muốn khi thấy người đến lại là hắn, vừa thầm suy nghĩ trong lòng công phu của hắn rốt cuộc cao đến mức nào, vừa hé miệng nói:
"Hoàng thượng đến sao không phái người đến trước báo một tiếng, đột nhiên đi vào thế này, nô còn tưởng là gặp trộm chứ."
"Còn ai dám vào nơi này của ngươi làm trộm sao?"
Stefan nhìn dáng vẻ xiêm áo không chỉnh tề của Vũ Hóa Điền, đáy mắt không ngừng lóe lên tia sáng u ám.
Bởi vì tình thế cấp bách, Vũ Hóa Điền chỉ cầm lấy nội y khoác lên người, nửa đầu vai cũng lộ ở bên ngoài, mái tóc dài ướt át xõa trên đầu vai, mơ hồ còn nhìn thấy hồng anh trước ngực như ẩn như hiện, nhìn xuống, nội y hơi dài che phủ không quá gốc đùi, lộ ra hai đùi thon dài trắng nõn, phong cảnh bên dưới nhìn không rõ, lại càng khiến người say mê.
"Cho dù làm trộm, chỉ sợ cũng là tên trộm phong nhã đến trộm hương trộm ngọc."
Stefan thuận tay cầm một lọn tóc ướt át, đặt ở chóp mũi hít nhẹ một hơi, trong hơi nước lộ ra chút hương thơm nhàn nhạt, là mùi của xà bông vừa rồi.
Vũ Hóa Điền không định dây dưa nhiều về vấn đề này với hắn, y đứng lên, nhẹ nhàng đi về phía bình phong lấy y phục của mình, bắt đầu mặc vào ở ngay trước mặt Stefan.
"Hôm nay Hoàng thượng tới là có chuyện gì?"
Không hề hỏi hắn đi vào bằng cách nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!