Chương 8: Cống phẩm

Sau khi Cổ Tinh Trung bị bắt giam, Hoàng thượng hạ chỉ tra rõ án này, bởi vì thái độ của hắn, hướng gió trong triều đình bắt đầu có thay đổi.

Các vị trung thần vốn có ý chê trách kín đáo việc Hoàng thượng tin sủng đám gian nịnh nay bỏ ra mười hai vạn phần nhiệt tình bắt đầu dâng sớ trên triều đình, tố cáo Cổ Tinh Trung, bên trong mỗi cái đều viết rõ ràng rành mạch từng tội trạng, ngay cả việc lão đi những đâu, bán chức quan gì cho những ai, cũng không trốn thoát khỏi mắt thần của những người này.

Nhưng tuy rằng rất bất mãn với việc đám gian nịnh cầm quyền, những vị đại thần này vẫn rất có lý trí không khiến việc này liên lụy đến hai Xưởng.

Đợi vụ án của Cổ Tinh Trung được Hình Bộ tra xét rõ ràng, sau khi chứng thực chứng cứ trong tấu sớ của các đại thần là thật, Stefan vung tuyệt bút, đầy lòng từ bi phán Cổ Tinh Trung giờ Ngọ bị xử trảm.

Cổ Tinh Trung rơi đài rồi, thế lực phía sau lão cùng rất nhiều quan viên mua chức bị nhổ cỏ tận gốc, rất nhiều chức vị xuất hiện chỗ trống.

Chỗ trống rất nhiều, quan viên liền không đủ dùng. Cũng may Cổ Tinh Trung cũng không dám trắng trợn mua bán những chức quan cấp cao, những nơi có chỗ trống lớn nhất cũng chỉ từ chức quan ngũ phẩm trở xuống.

Stefan từ danh sách các đại thần tiến cử lựa chọn người thích hợp bổ sung vào những chức quan tương đối quan trọng, còn lại, tuyệt bút của hắn lại vung lên, tuyên bố năm nay mở thêm một khoa thi, dùng để bổ sung quan viên.

Hoàng bảng vừa ra, thiên hạ rung động, toàn bộ học trò có tư cách bất kể già trẻ đều dồn hết sức lực tinh thần đọc sách, thề phải vinh quang lên bảng để báo đáp hoàng ân.

Năm Thành Hóa thứ chín, Lưu Đại và Hạng Trung đề nghị bãi bỏ Tây Dương, Stefan không đồng ý, ngược lại không để ý đến sự phản đối của đại thần, mở rộng thành viên và thuyền bè của Tây Dương, hơn nữa còn sắp xếp thủy sư đi hộ tống.

Đùa sao, hắn còn hy vọng mấy con thuyền Tây Dương này mang thêm nhiều đặc sản về một chút đâu, sao có thể đồng ý việc bãi bỏ.

Các đại thần trên triều náo loạn một trận, thấy thái độ Hoàng thượng kiên quyết, nay thuyền bè đã được phái ra ngoài, cũng đành từ bỏ tâm tư khuyên can.

Nhưng bởi vì phải điều động nhân lực, chuyện kiểm tra thủy sư Long Giang cũng bị dời lại sang năm sau, Đô đốc Đông Xưởng Vạn Dụ Lâu bởi vì chuyện của Cổ Tinh Trung, cũng không dám ầm ĩ quá mức, chỉ có thể vụng trộm tìm cách chặn những tấu sớ từ phía dưới dâng lên tố cáo lão, dự định tìm cơ hội khác diệt cỏ tận gốc.

Stefan biết việc này, cũng biết kẻ địch của Đông Xưởng là Tây Xưởng rất thích ý trong việc ngáng chân Vạn Dụ Lâu, cho nên hắn chiếm được tin tức trực tiếp, nhưng tạm thời hắn cũng không muốn động đến Đông Xưởng, vừa mới giải quyết một Cổ Tinh Trung đã khiến cho triều đình thiếu chút nữa vì không đủ nhân lực mà không thể hoạt động, nếu lúc này diệt trừ khối nhọt ác tính Đông Xưởng, chỉ sợ triều đình sẽ không còn được một nửa, cho nên hắn dự định đợi đến sau thì thi có đủ nhân tài dự trữ, mới tiếp tục giải quyết mối phiền toái này.

Đây cũng là năm Ha Mi, Lưu Cầu, Xiêm La tiến cống.

Phái Hồng Lư Khanh sắp xếp việc sứ giả các nước đến tiến cống, Stefan sai người nâng cống phẩm đến cho hắn xem qua, chọn lựa một ít trân bảo ban đến các cung, trong đó lấy nhiều thứ trân quý đưa đến Khôn Ninh cung nhất, sau đó lại chia đều các loại hoa quả tiến cống ra ban phát hết xuống, ngoại trừ phi tần trong hậu cung, không ít vương công đại thần cũng có được một ít. Lại có đủ các loài chim quý thú lạ đủ màu sắc được đưa đến các phòng chăn nuôi cẩn thận.

Mà những thứ thực sự đắt giá còn lại, đều bị Stefan bỏ vào trong kho riêng của mình.

"Hoàng thượng, những thứ này có muốn mang vào trong kho luôn không?"

Trương Mẫn nghe theo lời dặn dò của Stefan nâng cống phẩm đi, lại nhìn về phía đồ được Stefan chọn ra, đặt thành một đống ở trên bàn.

Đống đồ đó rất quý, có Long tiên hương, gỗ mun, bảo thạch đủ màu sắc cùng với các loại da đủ kiểu loại…… Một đống linh tinh hỗn loại xếp lại với nhau.

Mắt thẩm mỹ của Stefan được thời gian tôi luyện tự nhiên là vô cùng tốt, hắn cầm một nhánh gỗ mun được điêu khắc thành một cây trâm trên bàn lên, toàn thể chiếc trâm màu đen mượt mà có khắc văn vân ở bên ngoài, đơn giản phóng khoáng, vừa thấy đã biết là loại dùng cho nam tử.

Cúi đầu ngẫm nghĩ, Stefan cầm khối ngọc bội vẫn đeo bên hông kéo xuống, đặt ở bên cạnh đống đồ kia.

"Đưa đến cho Vũ Hóa Điền đi, không cần tuyên chỉ."

Trên mặt Trương Mẫn dao động, lên tiếng đáp vâng, tự mình tiến lên sửa soạn lại mấy thứ kia một chút rồi cho lại vào trong rương, khi cầm lấy ngọc bội thì, tay hắn đều run lên, ngọc bội này là khi Hoàng thượng được phong làm Thái tử, Tiên hoàng đã tặng cho Hoàng thượng, vẫn luôn được Hoàng thượng mang theo không bao giờ rời khỏi người, lúc này lại muốn đưa cho người khác, có thể thấy được Vũ Đô đốc kia quả thực là có được thánh tâm.

Nhớ đến khoảng thời gian này, Hoàng thượng vẫn luôn ngủ ở cung Càn Thanh, vốn không hề bước vào hậu cung một bước, tuy rằng mọi người trong hậu cung đều nói hắn đây là thấy thân mình Vạn Quý phi không tốt, không muốn nàng đau lòng, nhưng người trong cung Càn Thanh này đều biết, mỗi khi màn đêm buông xuống, một gương mặt tuấn mỹ nào đó, cũng bóng dáng khuynh thành kia sẽ xuất hiện ở trong tẩm cung.

Đối với chuyện này, tất cả mọi người đều ngậm chặt miệng, một chút phong thanh cũng dám để lộ ra bên ngoài, có một vết xe đổ làm tấm gương, từ sau khi cọc ngầm trong cung Càn Thanh bị nhổ ra, lại giao cho Tây Xưởng xử lý, cuối cùng cũng không ai dám lộ ra bên ngoài chút lời không nên nói nào, hình phạt của Đại Minh quá mức khắc nghiệt và tàn nhẫn, không có ai muốn nếm thử cảm giác ấy.

Trương Mẫn dẫn theo người đi về phía cửa Tây Hoa, một rương cống phẩm lớn rất nặng, hai tiểu thái giám nâng rương ở phía sau thoáng chốc đã thở hổn hển.

Chỗ cửa Tây Hoa, thủ lĩnh thị vệ nhìn thấy người tâm phúc của Hoàng thượng đi đến trước mắt, lập tức đi đến, nịnh nọt:

"Trương công công đây là muốn đi đến chỗ nào vậy? Xem hai vị tiểu huynh đệ này mệt như thế, cần ta phái người giúp các ngài một đoạn đường không?"

"Không phiền đến Tần thị vệ, mấy thứ này là cống phẩm hôm nay ngoại bang đưa đến, Hoàng thượng lệnh ta mang đến gian Thượng Thiện, ngài chờ được hưởng thức ăn ngon đi."

Trương Mẫn lạnh lùng nghiêm mặt, nói năng thận trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!