Chương 28: Dùng bữa

Cách Gia Dự quan gần nhất là trấn Dục Môn, vốn là một trấn nhỏ cực kỳ bình thường, dân cư trong trấn chỉ hơn trăm người, lại bởi vì là điểm cuối cùng có thể cho người lui tới nghỉ ngơi, bổ sung đồ dùng trước khi qua Gia Dự quan, khiến cho tiểu trấn này khó có được trở nên phồn hoa hơn.

Hôm nay, trấn Dục Môn nghênh đón một đoàn người cực kỳ đặc biệt, đội ngũ chỉ hơn mười người nhưng người nào cũng khí chất bất phàm, hai người cầm đầu lại khiến cho toàn bộ sinh vật từ tám tuổi đến tám mươi tuổi đều mặt đỏ tim đập, đám người vây xem đều nhanh chóng khiến ngã tư đường tắc nghẽn.

Đoàn người này chính là đám người Stefan, bọn họ vừa đến trấn trên, liền bao toàn bộ khách *** cao cấp nhất của trấn.

Tiểu Đức Tử đi theo bên cạnh Vạn Tuế gia không hiểu vì sao Hoàng thượng lại phải phô trương như vậy, giống sợ không có ai biết đến hắn, là một thái giám tùy thị, hắn đã nghe được Thanh Long bẩm báo rằng có người sẽ gây bất lợi với Hoàng thượng, nếu chuyện này xảy ra thì làm sao được?

Tiểu Đức Tử rất bất an, nhưng nó cũng không hỏi gì cả, chuyện của chủ tử nó không có khả năng xen vào.

Loại bất an này tiếp đó liền biến thành sự thật, ngày tiếp theo, có một đám thích khách đến ám sát.

Thích khách có hơn mười người, bọn họ ngụy trang thành tiểu thương và người qua đường bình thường, khi Stefan mang theo Vũ Hóa Điền dạo phố thì, đột nhiên nhảy ra ám sát.

Nhưng những kẻ này còn chưa đến gần Stefan được thì đã bị Cẩm Y Vệ giải quyết toàn bộ.

Dân chúng bình thường xung quanh kinh hoảng chạy trốn khắp hơn, Stefan lại bình thản như không đứng ở giữa nhìn Cẩm Y Vệ xử lý thi thể của đám thích khách này, sau đó bắt người sống duy nhất mang về thẩm vấn, không lo không có được tin tức, bản lĩnh thẩm vấn của Cẩm Y Vệ cũng không phải chỉ là lời đồn.

"Gia ngược lại thật nhàn nhã."

Vũ Hóa Điền đứng ở bên cạnh, nhìn bộ dáng thản nhiên xem kịch kia của hắn, không biết vì sao lại muốn đâm hắn một cái, khẩu khí lúc nói chuyện cũng không còn được khách khí.

Stefan không bận tâm đến ngữ khí của y, bàn tay to vung lên, cũng không bận tâm đây là chốn đông người, liền ôm Vũ Hóa Điền vào trong lòng.

"Đi thôi, nơi này toàn là mùi máu, ngửi nhiều quá ngươi sẽ thấy không thoải mái."

Cẩm Y Vệ nghe được lời của Stefan sắc mặt đều trở nên cổ quái, ai có thể tin tưởng được vị Vũ Đốc chủ của Tây Xưởng hai tay đầy máu tươi này sẽ vì ngửi thấy mùi máu mà không thoải mái chứ?

Vũ Hóa Điền nghe vậy, động tác vốn muốn giãy dụa liền dừng lại.

Y hiểu rất rõ "không thoải mái" trong lời của Stefan rốt cuộc là đại biểu cho điều gì, người vừa chết đi máu trong thân thể vẫn ấm áp, từ miệng vết thương chảy ra ngoài cơ thể, khuếch tán trong không trung, loại hương vị ngọt ngào này khiến Vũ Hóa Điền cảm thấy đói bụng.

Vũ Hóa Điền tuy rằng có được cuộc sống mới của ma cà rồng không có sức kiềm chế, nhưng bản năng của thân thể không phải dễ khống chế như vậy, thân thể y đang khát vọng máu tươi, cổ họng khát khô như bị cháy, cần có thứ chất lỏng màu đỏ ngon lành kia bổ sung.

Nhưng hiện tại không phải lúc, Vũ Hóa Điền sẽ không để lộ quyết định của mình ở trước mặt người khác, lại càng không muốn uống thứ máu thối của đám thích khách này, ai biết bọn chúng đã bao lâu không tắm rửa rồi?

Cho nên Vũ Hóa Điền tùy ý Stefan mang theo mình rời khỏi chỗ này.

Quay lại phòng trong khách ***, Vũ Hóa Điền nói với Stefan.

"Ta đói bụng."

Phòng đã được đóng kín cửa sổ nên có chút tối tăm, dưới loại tình huống ánh sáng không rõ này, hai mắt Vũ Hóa Điền lóe lên tia sáng màu đỏ có vẻ đặc biệt giống như ngọc phát sáng, giống như được hồng ngọc được đặt trên vải nhung màu đen, tỏa ánh sáng lấp lánh bốn phía, xinh đẹp chói mắt.

Stefan có chút buồn rầu:

"Là một ma cà rồng đủ tư cách phải biết kiềm chế, chúng ta chỉ hưởng thụ đồ ăn ngon lành nhất, trong trấn nhỏ này không có đồ ăn thích hợp."

"Ta đói bụng!"

Vũ Hóa Điền mặc kệ cái gì mà ma cà rồng kiềm chế chết tiệt gì đó, y chỉ biết là mình đang đói bụng, dạ dày trống rống đang đảo lộn, mỗi một lần đều khiến y vô cùng khó chịu, răng nhanh sắc nhọn lộ ra khỏi đôi môi cánh hoa, rất có tư thế nếu Stefan không tìm đồ ăn cho y thì y sẽ cắn hắn.

Vì sao lại muốn Stefan tìm đồ ăn cho y? Đốc chủ yêu sạch sẽ căn bản không thể chịu được việc phải đi cắn đám tục nhân dơ bẩn ấy.

Thế gian này người có thể khiến y đụng chạm đến chỉ có Vạn Quý phi và Stefan. Người trước là không thể không cho, người sau là vì y thích.

Vũ Hóa Điền không hề để ý đến sự khác biệt bên trong, đó hoàn toàn không phải là thứ cảm xúc giống nhau.

Stefan có chút buồn rầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!