Bởi vì người nào đó vô sỉ phát tình, thời gian Vũ Hóa Điền ra ngoài không thể không kéo dài thêm chút nữa.
Khi rời khỏi phòng Stefan thì, mắt đám thị vệ tuy rằng vẫn nhìn thẳng, nhưng cảm xúc cổ quái toát ra trong mắt họ vẫn làm cho y khó chịu thật lâu.
"Ngài cuối cùng cũng đi ra, đám đồng bạn của Phong lý đao từ sáng sớm đã tìm người ở khắp nơi này, nếu ngài còn không xuất hiện thì e rằng bọn họ sẽ đối đầu với đám thủ hạ của ngài đấy."
Thanh Long dựa vào tường, tuy rằng lời nói đứng đắn, nhưng thái độ bất cần đời vẫn là khiến người ta nhìn không vừa mắt như cũ.
Vũ Hóa Điền chỉ mắt lạnh nhìn hắn, xoay người bỏ đi.
Thanh Long nhếch miệng lên một chút, nhắm mắt dưỡng thần, nghe tiếng chân giường cả một buổi tối, hiện tại hắn đã mệt muốn chết.
Vũ Hóa Điền đi qua chỗ rẽ, chợt nghe thấy tiếng chất vấn của Cố Thiếu Đường vọng lên từ tầng dưới:
"Phong lý đao bị các ngươi đem đi đâu rồi?"
"Nực cười, đang êm đẹp, chúng ta gây khó dễ cho hắn làm cái gì?"
Ngữ khí của Đàm Lỗ Tử không tốt hỏi lại, mới sáng sớm đã bị người gây sự trên bàn cơm, là ai cũng đều sẽ tức giận.
"Ngày hôm qua các người mời hắn đi nói chuyện, sáng nay liền không thấy tăm hơi hắn đâu, không phải các ngươi thì còn có thể là ai?"
Cố Thiếu Đường không tin hắn, buổi sáng nàng đi tìm người, lại phát hiện trong phòng không có người, một người còn sống sờ sờ đang tốt lành lại đột nhiên không thấy tăm hơi, trong khách *** ngoại trừ đám người Tây Xưởng này, còn có ai là sẽ làm như thế? Cố Thiếu Đường thật sự lo lắng có phải là do Xưởng công của đám người kia bất chợt đến đây, sau đó bắt được Phong lý đao?
Thường Tiểu Văn ở bên cạnh nói huyên thuyên cái gì đó, Cáp Cương Đồng Ca ở bên cạnh phiên dịch, tất cả đều là lời châm chọc khiêu khích khiến người ta phát điên.
Đám người Đàm Lỗ Tử nghe được đều thầm bốc hỏa trong lòng, thiếu chút nữa quên lời dặn của Vũ Hóa Điền trực tiếp ra tay giải quyết đám người này.
"Nha nha, làm sao vậy, làm sao vậy, mới sáng sớm sao các người lại bốc hỏa lớn như vậy chứ?"
Vũ Hóa Điền thấy đám người Đàm Lỗ Tử thiếu kiên nhẫn, cố ý học theo ngữ khí của Phong lý đao nói chuyện, vừa nói vừa đi xuống.
Cố Thiếu Đường thấy y xuất hiện, lập tức đẩy đám người Tây Xưởng ra, tiến lên trực tiếp cho y một cái bạt tai.
"Mới sáng sớm ngươi đã chạy đi đâu Có biết là ngươi tăng thêm cho ta bao nhiêu phiền phức lớn hay không hả?"
Mới sáng sớm đã không tìm thấy người đâu, sợ rằng hắn sẽ gặp chuyện gì không may, nhưng kết quả người ta lại bày ra vẻ mặt không có việc gì đột nhiên nhảy ra, bao nhiêu lo lắng cùng lửa giận của Cố Thiếu Đường ban nãy đều bạo phát ra ngoài.
Chẳng qua, lần bùng nổ này đã quyết định vận mệnh của nàng sau này.
Vũ Hóa Điền cũng không cản bàn tay của nàng, trên gương mặt cố ý dùng thuốc nước khiến cho đen đi giờ phút này bỏng rát đau đớn, gương mặt bởi vì bị dùng sức quá mức mà đánh đến nghiêng một bên, ở một góc người khác không nhìn đến, lộ ra thần sắc khủng bố, trong đôi mắt đào hoa là một mảnh âm trầm, lạnh lùng đáng sợ.
Đám người Đàm Lỗ Tử cũng đều cứng đờ, thiếu chút nữa không khống chế được chính mình, rút đao tiến lên bầm thây vạn đoạn kẻ dám can đảm mạo phạm Đốc chủ của bọn họ.
Trước đây y cũng không phải là chưa từng chịu qua bàn tay của ai, nhưng tất cả những kẻ dám ra tay với y đều xuống Âm phủ gặp Diêm La Vương, nữ nhân này…… Đưa tay vuốt một bên mặt đã sưng lên, Vũ Hóa Điền lạnh lùng nghiêm mặt nói:
"Ta không phải là thường đi khắp nơi à, đến mức ngươi phải đánh ta sao?"
Món nợ này y tạm thời để đó, không bao lâu nữa y sẽ bắt ả phải trả lại gấp ngàn lần.
Một cái tát vung qua, Cố Thiếu Đường mới giật mình nhận ra mình làm cái gì, trong lòng có chút áy náy, nhưng lòng tự trọng luôn cao ngạo không cho phép nàng cúi đầu, lại nghe thấy lời nói của "Phong lý đao", chút tự trách mới có này cũng biến mất gần như không còn.
"Ngươi còn không biết thẹn mà nói ra những lời này! Ngươi có biết nơi này rất nguy hiểm hay không, một mình ngươi nếu để xảy ra chuyện thì phải làm thế nào?"
"Có thể xảy ra chuyện gì? Ta đây một đại nam nhân, sợ cái gì?"
"Hừ, chỉ với ba thứ công phu mèo quào của ngươi, không có ta, thực xảy ra chuyện, ngươi cứ chờ chết đi!"
Cố Thiếu Đường cũng không chịu thua, vừa nghe "Phong lý đao" thế nhưng còn dám tranh luận, liền lập tức phản kích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!