Chương 15: Đi về phía tây

Phía trên sông Lạc, bên trong một chiếc thuyền cực lớn.

Mã Tiến Lương cầm thư tín do bồ câu đưa tin mang đến đi vào trong khoang thuyền chính, Vũ Hóa Điền đang cầm kính phóng đại nghiên cứu bản đồ.

Nghe thấy tiếng bước chân, y cũng không hề ngẩng đầu lên.

"Bên cốc Hồng Thạch có tin tức gì?"

"Đốc chủ, Tố Tuệ Dung được một kiếm khách cứu đi, kiếm khách kia là Triệu Hoài An."

Mã Tiến Lương bẩm báo nội dung trên bức thư.

Vũ Hóa Điền buông kính phóng đại, khóe miệng nhếch lên thành tươi cười thần bí khó lượng, dường như rất vừa lòng khi nghe được tin tức như thế.

Trên sông gió lớn, hai tùy thị hầu hạ bên cạnh tiến lên mặc áo choàng vào cho y.

"Tiến Lương, ngươi đoán xem Triệu Hoài An sẽ mang theo Tố Tuệ Dung đi về hướng nào đây?"

Y đi ra khỏi khoang thuyền, đi lên boong thuyền.

Mã Tiến Lương đi theo sát phía sau, nói:

"Đi hướng Đông là quay về kinh thành, hướng Bắc là đến gần biên quan."

"Ngươi đoán rằng bọn chúng sẽ đi về hướng Bắc?"

Mã Tiến Lương gật đầu.

"Chỉ cần hai ngày là có thể xuất quan."

Vũ Hóa Điền quay đầu, cười như không cười.

"Bên người mang theo một nữ nhân mang thai, xe ngựa xóc nảy có thể chịu nổi sao?"

Mã Tiến Lương đi theo Vũ Hóa Điền nhiều năm tự nhiên hiểu được một cái liếc mắt này của y là không hài lòng với câu trả lời của mình, suy ngẫm một chút, nói:

"Phía Tây Bắc là đường thủy nhưng sẽ chậm một chút, bọn họ muốn đến Gia Dự quan?"

Vũ Hóa Điền không trả lời hắn, than nhẹ một câu.

"Theo sông Lạc xuôi về phía Tây đến Long Môn…… Đến Long Môn chờ bọn chúng đi."

Nói xong, lắc lắc áo choàng trên người đi lên boong tàu.

Người trên thuyền đã được lệnh, đều đang chèo thuyền, Vũ Hóa Điền lên boong tàu, ngồi ở vị trí cao nhất được đặc biệt chuẩn bị cho y, nhìn về phía trước, dáng vẻ như đang trầm tư, nhưng thật ra không một ai biết y chỉ là đang ngẩn người.

Đi ra mới chỉ hơn mười ngày, Vũ Hóa Điền đã có chút nhớ nhung nghĩ về kinh thành, hoặc là nói nhớ nhung vị đang ở trong hoàng cung nơi kinh thành kia, việc này y thật không ngờ nổi. Tuy rằng ngày đó y nói sẽ nhớ, những hai người bọn họ đều biết lời nói ấy chỉ là nói cho có, nhi nữ tình trường cái gì đó, căn bản là không thể nào xuất hiện ở trên người bọn họ.

Vậy hiện tại lại là vì cái gì?

Vũ Hóa Điền nghĩ mãi không rõ liền nhíu mày buồn bực, u ám quanh người áp chế đám tùy thị không thở nổi, ngay cả Mã Tiến Lương cũng cẩn thận dịch ra vài bước, hy vọng có thể cách xa Đốc chủ một chút.

Bọn họ đều biết lúc này không thể trêu chọc vào Đốc chủ, nếu không khéo, chuyện này cũng không thể nói đùa được.

Mà chính vào lúc mọi người đang e sợ mình trốn cũng không được, lại cố tình có người đánh đến cửa tự khiến mình mất mặt.

Ba kiếm khách giang hồ ăn mặc theo lối nghèo túng của nam tử xuất hiện ở đầu thuyền, vừa chạm xuống sàn liền vung kiếm giết chết người cầm lái và phó lái, khiến cho thuyền dừng chạy.

Vũ Hóa Điền không hề động đậy, y bị cắt ngang suy nghĩ liền nhíu mày chặt lại, vẻ mặt không vui nhìn Xưởng vệ trên thuyền đều rút binh khí ra, đi qua bao vây, Mã Tiến Lương rút hai kiếm, che chắn trước mặt y, nghênh địch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!