Chương 12: Cái gọi là tây xưởng

"Cửa trước sau trong chùa cổ đã có trọng binh canh giữ, các gian nhà ở hai bên đông tây cũng có gần trăm Cẩm Y Vệ, hiện tại trong ngoài chùa Đại Giác đều được canh phòng nghiêm cẩn, không có lệnh của phó Đô đốc, người ra vào giết không cần hỏi."

Ngoài sân của bảo điện Đại Hùng trong chùa Đại Giác, Cẩm Y Vệ báo cáo với Thanh Long.

Thanh Long phất tay.

"Được rồi, các ngươi vào bên trong bẩm báo một tiếng."

Đợi mấy Cẩm Y Vệ nhận lệnh rời đi rồi, Huyền Vũ đi đến trước mặt Thanh Long, nghiêng đầu ghé tai:

"Ca, sao phải điều cả chúng ta đến canh giữ chùa Đại Giác chứ? Không phải là ca đang chăm sóc vị kia sao?"

Thanh Long liếc ngang sang hắn một cái.

"Ý chỉ của Hoàng thượng chúng ta nghe theo là được, đệ hỏi nhiều như thế làm gì."

"Ta còn không phải là vì tò mò sao, ca nói cho ta biết đi."

Huyền Vũ kéo kéo tay áo hắn lấy lòng.

Thanh Long bất đắc dĩ, tiểu tử này càng ngày càng biết làm nũng, hắn nhìn quanh bốn phía, xác định không có người nghe được, lúc này mới cúi đầu nói:

"Nghe ý của Hoàng thượng thì, người là lo mấy người bên trong kia lại bị kẻ khác làm thịt, khiến cho triều đình càng mất thể diện hơn."

Huyền Vũ chợt bừng tỉnh hiểu ra, hắn còn tưởng là vì Hoàng thượng coi trọng đám người này chứ, thì ra chỉ là vì vậy, lập tức nói tiếp:

"Huynh nói đám người Đông Xưởng này cũng thật ngu xuẩn, bên ngoài ai chẳng biết là Vạn Dụ Lâu bị giết, bọn chúng còn nghĩ rằng tất cả mọi người đều bị giấu diếm không biết chứ, còn cao ngạo cầm thủ dụ gì đó của phó Đô đốc Đông Xưởng đến, muốn chúng ta canh giữ ở đây. Hừ, nếu không phải Hoàng thượng mở miệng, ai muốn nhìn sắc mặt của bọn chúng."

Huyền Vũ không phục, Cẩm Y Vệ trước giờ đều nghe theo Xưởng này chỉ huy, nhưng là gần đây mệnh lệnh bọn họ nhận được đều là Hoàng thượng trực tiếp truyền xuống. Hiện tại hắn tuyệt không muốn làm việc dưới trướng Đông Xưởng nữa, có công lao không đến phần hắn không nói, còn thường xuyên phải làm người chịu tiếng xấu thay cho kẻ khác, là việc mà mọi người không ai muốn làm.

Ngược lại, Tây Xưởng rất là không tệ, hai ngày trước hắn còn bởi vì làm chút việc giúp cho Tây Xưởng, được Hoàng thượng gọi đến khen một lần, nói năng lực làm việc của hắn không tệ, không chỉ thăng cho một cấp còn ban cho không ít thứ, đây chính là đi theo Đông Xưởng không có quang vinh gì.

"Đệ thu liễm một chút."

Thanh Long nhíu mày nhắc nhở.

"Mấy vị bên trong kia dù sao cũng là cấp trên của chúng ta, bị bọn họ nghe được cẩn thận lại thêm phiền toái."

Huyền Vũ bĩu môi, vẻ mặt không phục, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.

Thanh Long bất đắc dĩ, đưa tay vỗ vỗ vai hắn.

"Cũng có đủ người rồi, nếu đệ không thích thì quay về đi, trong nha môn chỗ Bạch Hổ với Chu Tước cũng thiếu người canh giữ, nơi này một mình ta canh giữ cũng đủ."

Huyền Vũ vừa nghe hắn muốn đuổi mình về, liền lập tức không vui.

"Còn lâu, ta muốn lưu lại giúp ca, dù sao cũng không thể khiến ca một người một kiếm vất vả không phải sao."

"Vậy ở yên đây là tốt rồi, đừng nói lung tung gì nữa."

Thanh Long cảnh cáo.

"Đã biết."

Huyền Vũ bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn thông minh đứng ở một bên không nói gì, nhưng không bao lâu sau hắn lại kéo kéo Thanh Long.

Thanh Long đang xem bản đồ của chùa Đại Giác bất đắc dĩ ngẩng đầu lên.

"Lại làm sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!