Chương 4: (Vô Đề)

Tim tôi đập mạnh, tôi vươn tay véo mạnh vào đùi mình.

Cơn đau khiến tôi giật mình, lúc này mới xác định được mình đã hoàn toàn tỉnh táo.

Vừa rồi là một giấc mơ.

13.

"Những cành liễu nhà con, buổi tối trông cứ như những lá cờ chiêu hồn..."

Những lời của mợ trong mơ vẫn luôn văng vẳng bên tai tôi.

Tôi sờ vào mảnh xương nhỏ đeo trên cổ, rồi ngẩng đầu nhìn cây liễu bên tường.

Rốt cuộc linh hồn được triệu hồi bằng cách nào, tôi không biết.

Nhưng có thể chắc chắn là đã được triệu hồi rồi!

Nếu người tôi nhìn thấy năm lên bảy thực sự là cậu, vậy thì điều đó cho thấy, cho dù tôi có nhìn thấy linh hồn của người đã chết, tôi cũng sẽ không bị tổn thương.

Ngược lại, sự thay đổi mà mảnh xương nhỏ mang lại cho tôi, chỉ là khiến cơ thể tôi đột nhiên khỏe mạnh.

Nhưng tôi vẫn muốn làm rõ mọi chuyện.

Và đầu mối duy nhất của tôi bây giờ, có lẽ chính là ông lão mặc áo xanh đó.

Thế là liên tục mấy ngày, có chuyện hay không tôi cũng ra lảng vảng gần đường cái.

Nhưng điều khiến tôi thất vọng là tôi không bao giờ gặp lại bóng dáng chiếc áo xanh đó nữa.

Ngày hôm đó, tôi lại đến đường cái, từ xa đã nhìn thấy đầu tàu.

Nhưng trên đường ray vẫn có một người đàn ông đang chầm chậm đi bộ.

Người này không phát hiện ra tàu đang đến sao?

"Ê! Ê..."

Tôi vừa hét vừa chạy nhanh hết mức có thể.

Nhưng người đó hoàn toàn không nghe thấy, thậm chí còn đứng yên trên đường ray.

"Không ổn rồi!"

Tôi kêu lên một tiếng, vội vàng tăng tốc.

Chẳng lẽ lại có ai đó muốn tìm đường chết nữa sao!

Tôi kéo mạnh, vừa kịp kéo người đó ra khỏi đường ray, đoàn tàu "vù" một tiếng che khuất tầm mắt của tôi.

Khi tôi thở hổn hển, tôi mới nhìn rõ được khuôn mặt của người đó.

Là chú Hoắc hàng xóm, người lái xe tải đường dài.

Chú Hoắc bị tôi kéo một cái loạng choạng, sau khi đứng vững lại, thấy là tôi, lập tức mừng rỡ, nói gì đó.

Nhưng tàu vẫn chưa đi qua hết, tôi nghe không rõ.

Tôi không kìm được hét lên: "Chú đang làm gì vậy, chú Hoắc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!