Vừa chào đời, cơ thể tôi đã yếu ớt như có thể chết bất cứ lúc nào.
Mãi cho đến năm lên bảy, tôi nhặt được một mảnh xương nhỏ, cơ thể tôi bỗng nhiên khỏe mạnh lạ thường.
Nhưng mẹ tôi lại khăng khăng đòi vứt mảnh xương đó đi.
1.
Trước khi nhặt được mảnh xương nhỏ, tôi chỉ là một cậu bé ốm yếu của nhà họ Phương, trông như có thể chết bất cứ lúc nào.
Nhưng lại không thể tìm ra nguyên nhân bệnh tật.
Thậm chí mẹ tôi còn đổi tên cho tôi thành Phương Thiên Tục.
Thiên Tục Thiên Tục, số phận được trời ban cho.
Sống thêm được một ngày giống như ơn trên thương xót.
Cho đến năm lên bảy, tôi nhặt được một mảnh xương nhỏ bên cạnh đường cái.
Mảnh xương đó trông giống như những miếng xương gà mà trẻ con phía Bắc thường chơi, nhưng nó nhỏ và trong suốt hơn.
Nó màu trắng sữa, không có chút tạp chất nào.
Tôi nắm nó trong tay, cảm giác mát lạnh như thể có một dòng nước suối trong veo đang chảy từ lòng bàn tay vào cơ thể tôi.
Tôi cảm thấy sảng khoái hơn bao giờ hết.
Tôi vội vã chạy về nhà, đưa mảnh xương nhỏ cho mẹ xem.
Mẹ tôi không bận tâm đến thứ đồ vớ vẩn mà tôi nhặt được.
Bà lo lắng ngồi xuống, vừa xoa đầu, vừa đỡ vai tôi.
"Mẹ đã bảo con, ngày thường không được chạy nhảy lung tung mà?
"Thế nào rồi, có chỗ nào không thoải mái không?"
Tôi không ho không thở gấp, đầu lắc như trống bỏi.
Mẹ tôi vẫn rất lo lắng, rất lâu sau cũng không dám buông tay, sợ tôi ngã nhào xuống đất.
2.
Chiều tối hôm đó, mẹ tôi vừa hấp xong bánh bao, bảo tôi mang một đĩa sang nhà cậu mợ bên cạnh.
Vừa bước vào sân nhà cậu mợ, tôi đã thấy một người đàn ông lấp ló ngoài cửa sổ nhà họ.
"Chú tìm ai thế ạ?" Tôi hỏi.
Người đàn ông giật mình, quay người lại, ngạc nhiên nhìn tôi.
"Cháu... Cháu sao lại..."
Ông ấy nói được nửa câu thì dừng lại.
Thế là tôi lại hỏi:
"Chú đến chơi nhà cậu mợ cháu à? Cháu dẫn chú vào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!