Chương 8: Móc khóa cùng màu

Sau kỳ nghỉ tết Thanh Minh, trường học chưa cho học sinh thở dốc đã lập tức có lịch thi hàng tháng, lịch thi hai ngày liên tục đả kích đến giấc mộng muốn thư giãn, chơi đùa của học sinh.

Kết thúc môn thi cuối cùng, Nhan Vị lướt qua đám đông ra khỏi phòng thi, Chu Hiểu Hiểu đang cùng Trương Vũ Đồng nói về kỳ thi lần này có nhiều bài toán khó, giáo viên ra đề khó khăn thế nào, bỗng nhìn thấy Nhan Vị, lập tức vẫy tay gọi: "Nhan Vị!"

Nhan Vị dừng bước quay đầu, Chu Hiểu Hiểu chạy chậm đến hỏi nàng: "Học bá thi thế nào?"

"Lạnh rồi." Nhan Vị bình tĩnh đáp.

"Lạnh có nghĩa là gì?" Trương Vũ Đồng thắc mắc.

Ai nha, Nhan Vị có chút xấu hổ, sao cô lại dùng từ lưu hành của mấy năm sau chứ.

Cũng may cô hiểu cách che giấu, lập tức nói: "Chính là mình tiêu đời rồi!"

"Cậu quá khiêm tốn!" Chu Hiểu Hiểu không chú ý đến sự mất tự nhiên trong mắt Nhan Vị, chỉ cảm thấy cô đang đùa, Trương Vũ Đồng cũng cười phụ họa: "Phải đó, học bá dù không phát huy tốt cũng sẽ nằm trong top 3 khối."

Nhan Vị cười, không nói.

Ba người cùng nhau về, Chu Hiểu Hiểu và Nhan Vị đã ngồi cùng bàn được hai tháng, biết Nhan Vị sẽ không dò đáp án sau khi thi, cũng không tiếp tục nói về chuyện kỳ thi, cười nói: "Tết Thanh Minh mình ra ngoài chơi, thấy gần trường mới mở một tiệm sách, bên trong cũng được lắm, cuối tuần này tụi mình cùng ra ngoài đọc sách được không?"

"Được!" Trương Vũ Đồng sảng khoái nói, cả hai nhìn về Nhan Vị không lên tiếng: "Nhan Vị có đi không?"

"Mình không đi." Nhan Vị lắc đầu, vẻ mặt xin lỗi: "Cuối tuần này mình bận chuyện khác rồi."

Chu Hiểu Hiểu cảm thấy tiếc nuối nhưng Nhan Vị có việc cũng không thể cưỡng ép, đành hẹn thời gian với Trương Vũ Đồng, sau đó không nhắc lại chuyện này.

Tiếng than oán đầy khắp phòng học, lúc này học sinh đang lén dò đáp án, trong lòng biết rõ điểm mình cao hay thấp, thi tốt thì thầm vui nhưng bên ngoài phải vờ vô cùng đau đớn để đồng cam cộng khổ cùng các bạn xung quanh, thi kém thì ôm bàn gào khóc, vẫn thầm mong sẽ có chút may mắn, giáo viên bộ môn chưa đưa đáp án chuẩn quyết không từ bỏ.

Trong bầu không khí ồn ào, Giang Ấu Di đeo tai nghe, nằm trên bàn nghe nhạc, nhìn thấy Nhan Vị và Chu Hiểu Hiểu đang nói cười ở cửa lớp.

Mỗi lần Nhan Vị vào lớp, đều sẽ nhìn xem Giang Ấu Di có ở đó không, lần này cũng vậy.

Cô thấy Giang Ấu Di đang nằm trên bàn, không mở mắt như đang ngủ, cũng không biết lớp ồn như vậy nàng làm sao có thể ngủ được.

Vì nghỉ tết Thanh Minh, tuần này chỉ có 6 ngày học, hai ngày để thi, còn lại bốn ngày, các giáo viên bộ môn tranh thủ từng khoảnh khắc, trong ngày đã có điểm hai môn, muộn nhất cũng là hôm sau, sau khi chấm xong bài thì phát cho học sinh.

Lớp mười một đột nhiên chấn động, động đất rất nhanh lan đến toàn bộ các lớp cao nhị, cả học sinh cao nhất cũng có thể nghe thấy.

"Sao lại như vậy?! Có phải cô chấm sai điểm cho cậu không?!" Chu Hiểu Hiểu gào lên, nắm bài thi của Nhan Vị xem đi xem lại.

Khoảng trống được khoanh bằng bút đỏ và dấu chấm hỏi thật chói như làm đau mắt Chu Hiểu Hiểu.

Một bài là vậy, hai bài cũng vậy, ngoài Anh và Văn thì những môn khác đều rối tinh rối mù!

Học sinh bàn sau hầu hết đều không để tâm đến thành tích, xem điểm xong rồi ném bài thi

vào hộc bàn, bọn họ còn có hứng thú với thứ khác hơn cả bài thi, nam sinh thì chơi game, nữ sinh thì trò chuyện, hôm nay dù là nam sinh hay nữ sinh đều chỉ thảo luận một vấn đề : "Nhan Vị thi tệ!"

Nhan nữ thần hàng năm đạt được top 3 khối, kỳ thi tháng này lại không đủ 400 điểm, thành tích rớt không phanh, đừng nói tên nàng trong top 10 khối, chỉ sợ đã rơi xuống dưới gần cuối khối.

Từ sau khi công bố kết quả thi, bên tai không ngừng có tiếng nói nhỏ, bọn họ cho rằng giọng mình rất nhưng trên thực tế, Giang Ấu Di cách vài bàn vẫn nghe rõ ràng.

Tiếng cãi cọ ầm ĩ ồn không chịu được, một nữ sinh thành tích không tốt, cả ngày chỉ trang điểm lòe loẹt đang nhìn móng tay vừa làm của mình, không để tâm nói: "Nữ thần sao, lớn lên đẹp là được, ngẫu nhiên thi tệ thì cũng không đáng là gì, vài ngày nữa đến thi giữa kỳ, đúng không?"

Nam sinh bàn trước bị nàng đẩy, không nghe hiểu ý nàng, cười haha nói: "Phải."

Ầm........

Một tiếng ném sách lớn làm cả lớp im lặng vài giây, mọi người đều quay đầu nhìn, Giang Ấu Di đứng lên nói với nữ sinh cùng bạn: "Nhường một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!