Chương 47: Đã bảo không yêu đương rồi mà!

Chu Hiểu Hiểu vừa đánh răng vừa tức giận lên án: "Mấy cậu không đồng cảm với cảm ngộ của mình sao?"

Cả ký túc xá cười to, Trương Vũ Đồng cũng gia nhập phe Nhan Vị và Giang Ấu Di. Tuy đồng cảm với chuyện của Chu Hiểu Hiểu nhưng các nàng không nhịn cười được.

Chu Hiểu Hiểu phờ phạc tuyên bố muốn nghỉ chơi với ba người.

Nhan Vị: "Vậy được, mình đi ăn cơm đi Ấu Di."

Giang Ấu Di: "OK!"

Chu Hiểu Hiểu: "..........." Các cậu không phải người!

Trương Vũ Đồng cười đến rơi nước mắt, cô nàng vỗ vai an ủi Chu Hiểu Hiểu.

Nhan Vị và Giang Ấu Di đến nhà ăn, có vết xe đổ của Chu Hiểu Hiểu, hai người cũng không gọi rau xào. Khi về ký túc xá, đi ngang qua quầy quà vặt, mua hai que kem trở về trấn an trái tim bé nhỏ của Chu Hiểu Hiểu.

Sau khi nghỉ trưa, đến phòng tự học học. Nhan Vị sắp xếp thời gian vô cùng chặt chẽ trong hai tuần.

Chu Hiểu Hiểu ngẫu nhiên đi vệ sinh, ba lần có hai lần nàng thấy Nhan Vị đang học bài. Ban đầu Nhan Vị thức đến một hai giờ sẽ ngủ nhưng gần đến ngày thi, thời gian cô ngủ lại càng ít. Có hôm bốn giờ sáng nàng vẫn còn thấy Nhan Vị đang làm bài.

Nhan Vị học như không thiết sống. Tối nào cô cũng thức thâu đêm nhưng hôm sau vẫn lên lớp bình thường. Người lạ sẽ không nhận ra vấn đề nhưng Chu Hiểu Hiểu và Giang Ấu Di đều thấy trạng thái của Nhan Vị ngày một kém.

Giang Ấu Di lo lắng cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ chưa thi Nhan Vị đã đổ bệnh.

Nàng uyển chuyển kiến nghị cô nên nghỉ ngơi. Tuy Nhan Vị đồng ý nhưng mỗi ngày vẫn dựa theo lịch trình dày đặc của mình, cả đi vệ sinh cũng phải tranh thủ.

Dù vậy tiến độ của Nhan Vị vẫn rất chậm, đống bài tập và sách trắc nghiệm chất đống khiến Chu Hiểu Hiểu ngồi cùng bàn với cô cũng cảm thấy mệt mỏi thay cô.

Dưới cường độ học tập cao cùng với việc nghỉ ngơi không hợp lý, ba ngày trước ngày thi, Nhan Vị đổ bệnh.

Buổi sáng rời giường, Chu Hiểu Hiểu thay đồng phục thấy Nhan Vị chưa dậy. Nàng cho rằng cô không chịu nổi nên trộm lười, cũng không gọi cô, mà chờ rửa mặt xong thấy sắp trễ mới gọi.

Gọi vài tiếng không thấy cô đáp, Chu Hiểu Hiểu cảm thấy không ổn.

Bài tập Toán Nhan Vị chưa viết xong vẫn để trên bàn chưa dọn.

Chu Hiểu Hiểu dùng sức leo lên cầu thang, kéo chăn Nhan Vị ra. Nhan Vị động đậy nhưng không tỉnh. Gương mặt cô đỏ bừng.

Chu Hiểu Hiểu thấy không ổn, tay vội vàng sờ trán Nhan Vị, nóng như nước sôi.

Đúng lúc Giang Ấu Di đi ngang qua như thường lệ gọi Nhan Vị đến lớp. Vừa mở cửa đã thấy Chu Hiểu Hiêu đang kéo Nhan Vị mà người bị kéo, ý thức mơ hồ.

Người trong ký túc xá đã đi hết, Chu Hiểu Hiểu không thể một mình ôm Nhan Vị xuống. Nàng nhìn thấy Giang Ấu Di như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng: "Giang Ấu Di! Cậu mau đến giúp! Nhan Vị bị sốt rồi!"

Khi Nhan Vị tỉnh lại đã nằm ở phòng y tế nửa tiếng, trên tay đang truyền nước biển, Chu Hiểu Hiểu và Giang Ấu Di đều ở cạnh cô.

Nhìn gương mặt tức giận của Giang Ấu Di, Nhan Vị yếu ớt, xấu hổ rụt cổ. Hai tuần qua, hai người luôn không ngừng nhắc cô đừng thức khuya, phải nghỉ ngơi nhưng cô vì muốn ôn bài mà bỏ ngoài tai tất cả.

Cô cho rằng mình ráng được hết tháng nhưng không ngờ thời học sinh, cơ thể cô lại yếu ớt đến vậy. Thật sự là người tính không bằng trời tính. Truyền nước biển phải mất một hai tiếng, thời gian đó cô có thể làm thêm hai ba đề.

"Hiểu Hiểu, cậu giúp mình chuyện này được không?" Nhan Vị không dám nhờ Giang Ấu Di ở đối diện, chỉ có thể đánh kế nhìn Chu Hiểu Hiểu.

Chu Hiểu Hiểu dự cảm lời nhờ vả này không có ý tốt nhưng vì Nhan Vị là bệnh nhân, nàng vẫn kiên nhẫn hỏi: "Cậu nói đi là chuyện gì?"

"Cậu về phòng lấy giúp mình cuốn tập Lý trong ngăn kéo được không?"

"..........." Trong nháy mắt Chu Hiểu Hiểu cảm thấy Nhan Vị điên rồi.

Giang Ấu Di cũng kiếp sợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!