Chương 44: Mình không biết làm, cần cậu giúp

Vì vừa qua lễ 1/5 nên tuần đầu tiên trở lại trường, các nàng chỉ cần học hai ngày. Tiếng chuông buổi chiều vang lên, Giang Ấu Di thu dọn cặp sách, khi đi ngang qua Nhan Vị, nàng chủ động chào hỏi: "Mình đi nha, ngày mai gặp."

"Ừ, mai gặp." Nhan Vị ngẩng đầu, tiện tay khảy móc khóa trên cặp Giang Ấu Di, móc khóa theo động tác của cô phát ra tiếng leng keng.

Giang Ấu Di cười hỏi: "Cậu có phiền không?" Ngoài miệng nói phiền nhưng giọng điệu lại khác.

Nhan Vị đẩy cặp nàng: "Cậu đi nhanh đi, mình sắp đi ăn cơm rồi."

"Vậy hai đứa mình đi chung xuống?" Giang Ấu Di chủ động mời, chỉnh lại cặp vừa bị Nhan Vị đẩy lệch.

Còn một bài chưa làm xong.

Muộn chút rồi làm, ăn cơm trước đã.

Nhan Vị quyết định khép sách vở: "Được." Nói rồi nhìn Chu Hiểu Hiểu: "Cậu đi cùng bọn mình không?"

Chu Hiểu Hiểu đồng ý, mang theo vở tiếng Anh cùng các nàng rời khỏi lớp.

Ba người xuống lầu, dưới học khu đường ai nấy đi.

Tiễn Giang Ấu Di đi, Chu Hiểu Hiểu nhỏ giọng nói: "Hình như Giang Ấu Di thay đổi rồi."

"Hửm?" Nhan Vị hứng thú hỏi lại: "Thay đổi chỗ nào?"

Chu Hiểu Hiểu lắc đầu: "Mình cũng không rõ nhưng cậu ấy khác trước đây lắm....." Nàng nhảy lên bậc thềm, đạp lên gạch sứ: "Cậu không thấy vậy sao? Có lẽ là..... gần gũi hơn trước?"

Trước kia Giang Ấu Di lạnh lùng với mọi người, ngoại trừ Nhan Vị, không ai có thể nói chuyện quá đôi ba câu với nàng.

Hơn nữa cô nàng lại không hòa đồng, luôn một thân một mình, ngẫu nhiên sẽ về ký túc xá cùng Nhan Vị nhưng cũng chỉ thi thoảng, nàng chưa bao giờ rủ ai đi chung đường.

"Mình cảm thấy vậy cũng tốt mà." Nhan Vị cười đáp, cô đương nhiên biết nhưng cũng không thể khoe với Chu Hiểu Hiểu rằng đó là công lao của mình.

Chu Hiểu Hiểu đi qua cầu gỗ, nhẹ nhàng nhảy xuống, lá cây bên bồn hoa theo bước chân này rơi xuống, nàng lẩm bẩm: "Cậu ấy đối với cậu khác với những người khác, cậu đương nhiên không cảm thấy."

Nhan Vị chột dạ, hỏi lại: "Vậy hả?"

Chu Hiểu Hiểu bỏ tay vào túi quần, không đáp, đi được vài bước, bỗng nhớ đến một việc: "À, mình suýt quên mất, Nhan Vị, đêm qua văn nghệ kết thúc, lớp trưởng tìm mình hỏi sinh nhật của cậu."

Văn Đàm tìm cô thì ra là muốn hỏi sinh nhật cô nhưng bọn họ nói chuyện nửa tiếng cũng không nói đến chỗ quan trọng.

"Vì sao lại hỏi cậu?" Nhan Vị khó hiểu hỏi: "Không phải cậu cũng không biết sao?"

"Phải đó! Cho nên mình nói mình không biết, cậu ta đã nhờ mình uyển chuyển hỏi cậu." Chu Hiểu Hiểu đáp.

Nhan Vị bị nàng chọc cười: "Cậu uyển chuyển thật đó."

Chu Hiểu Hiểu cũng cười, hỏi lại: "Vậy rốt cuộc sinh nhật của cậu ngày mấy?"

Nhan Vị làm ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ, một tay nâng cằm: "Nói cho cậu cũng được nhưng cậu không thể nói với lớp trưởng." Cô không muốn nhận bất kỳ món quà kỳ lạ nào vào ngày sinh nhật, sau đó bị ba mẹ tra hỏi.

"Đương nhiên rồi!" Chu Hiểu HIểu đồng ý nói.

"Ngày 6 tháng 8." Nhan Vị mỉm cười: "Nếu cậu đã hỏi thì quà đương nhiên không thể thiếu nha, mình không ngại nhận quà của cậu sau hè đâu."

"Sinh nhật của cậu là trong hè?" Chu Hiểu Hiểu bất ngờ, khó trách nàng chưa từng nghe Nhan Vị nói: "Vậy mình đến nhà cậu tổ chức sinh nhật cho cậu được không, có hoan nghênh không?"

"Ừm." Nhan Vị trầm ngâm.

Cô chưa từng mời bạn đến nhà nhưng Chu Hiểu Hiểu nhiệt tình như vậy, cô cũng không thể từ chối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!