Chương 26: Ôm mình

Trong phòng yên tĩnh lại, Giang Ấu Di không nói gì, trong bóng tối chỉ còn tiếng hai người hít thở.

Nhan Vị khó vào giấc, tiếng tim đập như tiếng vang đinh tai nhức óc.

Cô hít sâu, muốn bản thân buồn ngủ nhưng càng cố cô lại càng tỉnh.

Đến tận đêm, khi không thể ngủ được, suy nghĩ của chúng ta thường bắt đầu pha tạp, suy nghĩ tiêu cực hay tích cực lũ lượt lướt qua đầu, không sót một thứ.

Giang Ấu Di không nhúc nhích, cô đoán nàng đã ngủ say.

Nhan Vị cẩn thận trở mình, mặt hướng về Giang Ấu Di.

Màn cửa che chắn rất tốt, đèn đường chỉ có thể loáng thoáng xuyên vào , Nhan Vị nhìn sườn mặt của Giang Ấu Di trong tối trùng với gương mặt trong trí nhớ của mình.

Tiếng tim đập mãnh liệt dần dịu lại, Nhan Vị nhắm mắt, trong bóng tối lau đi khóe mắt hơi ướt của mình.

Cô mơ một giấc mộng thật dài, cảnh trong mơ là hành lang trống rỗng của bệnh viện, không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng gay mũi, bên tai là những tiếng cảnh báo tí tách của dụng cụ.

Cô ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, trong tay là quyển nhật ký mà chủ nhân của nó đang nằm trong phòng cách nàng một cửa kính.

Phòng phổ thông đột nhiên sáng đèn cấp cứu, hộ sĩ kéo màn, không còn nhìn thấy người sau cửa.

Cảnh vật thay đổi, bác sĩ mặc áo khoác trắng, đeo mắt kính thật dày, kéo khẩu trang đẫm mồ hôi xuống, biểu cảm ai mặc nói với cô: "Bọn chú đã cố hết sức."

Nhan Vị đột nhiên tỉnh dậy, phòng ngủ không biết đã mở đèn lúc nào, cô bị lóa không thể mở mắt.

Đầu óc dần tỉnh táo, cô nhìn thấy Giang Ấu Di nôn nóng gọi: "Nhan Vị! Cậu làm sao vậy? Mau tỉnh lại!"

"Ấu Di?" Nhan Vị hốt hoảng hồi thần, phát hiện giọng mình khàn đặc.

Cô không phải đang ở bệnh viện sao? Giang Ấu Di lo lắng nhìn Nhan Vị, tay ấn lên vai cô: "Cậu khóc thật lớn, cậu mơ thấy ác mộng sao?"

Ác mộng?

Nếu thật sự chỉ là giấc mộng thì tốt rồi.

Nhan Vị nhìn váy ngủ con thỏ của Giang Ấu Di, cuối cùng nhớ ra các nàng đang ở nhà của Nhan Sơ.

Vừa rồi cô nằm mơ gào khóc đã dọa Giang Ấu Di sợ.

Nhan Vị lau nước mắt, rầu rĩ, cảm xúc buồn bã sau tai nạn vẫn chưa thể bình ổn.

"Cậu có ổn không?" Giang Ấu Di hơi lo lắng, sắc mặt của Nhan Vị đang rất kém.

Nàng lấy ly nước chưa uống hết của Nhan Vị trên đầu giường, dịu dàng kiên nhẫn nói: "Uống chút nước nha?"

Hai tay Nhan Vị cầm ly, chỉ ôm ly trước ngực, mắt nhìn thẳng vào Giang Ấu Di đến mức khiến nàng mất tự nhiên.

"Sao mà....." Giang Ấu Di nhấp môi, không biết làm sao: "Nếu không cậu ngồi lên chút nha?"

Nhan Vị uống hết nước, đặt ly xong, nghiêng về trước ôm lấy Giang Ấu Di.

Giang Ấu Di bất ngờ, cả người lảo đảo, bả vai ngã vào góc giường. Nhan Vị vẫn ôm chặt lấy Giang Ấu Di không buông, váy hai dây lỏng lẻo theo đó trượt xuống tay cô.

Thân thể non nớt của thiếu nữ cách hai lớp áo mỏng vẫn không thể ngăn được hơi ấm từ nó.

Hơi ấm của sự sống.

Cô không muốn trải qua những điều trong mơ nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!