Toàn thân Nhan Vị từ tóc đến chân không chỗ nào không cảm thấy xấu hổ.
Cô không dám đối diện với Giang Ấu Di, chỉ hỏi người trước cửa: "Mình tắm xong rồi, cậu trả máy sấy rồi sao?"
Giang Ấu Di thấy Nhan Vị thay quần áo, đập vào mắt là cổ và xương quai xanh trắng nõn, nàng không dám nhìn kỹ, vội cúi đầu, nắm chặt then cửa, nói: "Vẫn chưa, mình đặt nó trên đầu giường, cậu vào đi, mình đi lấy nước."
Nàng nghiêng người để Nhan Vị vào phòng, sau đó chạy như trốn.
Nhan Vị hoảng hốt vào phòng ngủ, không chút hình tượng ngồi trên giường.
Vài giây sau, cô ảo não kéo khăn xuống, phát điên xoa đầu mình, xoa đến tóc rối cả lên.
Sao mình lại hồi hộp như vậy? Luận văn tốt nghiệp đại học còn chưa khiến mình hồi hộp đến mức này, tình yêu làm con người ta mất đi lý trí sao? Nhưng cô rõ ràng còn chưa thu hoạch tình yêu mà.
Nghĩ đến hôm nay có thể ngủ cùng phòng với Giang Ấu Di mà cô còn biểu hiệu như mất trí, Nhan Vị lập tức uể oải.
Giang Ấu Di rót ly nước này hơi lâu, chờ nàng về phòng, Nhan Vị đã hong khô tóc, đang cầm lược chải lại tóc, đuôi tóc rũ trên vai cô, che đi phần da thịt trắng nõn.
"Cậu muốn uống nước không?" Giang Ấu Di cầm ly đến, nhìn ngang nhìn dọc nhưng không nhìn Nhan Vị.
Trước kia các nàng ở chung rất tự nhiên nhưng từ lúc sinh nhật Giang Ấu Di đến nay, hai người ở cạnh nhau luôn có sự xấu hổ khó nói.
Nhan Vị nhận ly nhấp môi, hỏi nàng: "Thường ngày mấy giờ cậu ngủ?"
Giang Ấu Di đi đến cạnh giường, lấy điện thoại trên tủ đầu giường nhìn giờ, hiện tại chưa đến 9 giờ, còn quá sớm để ngủ nhưng ngoài chuyện ngủ ra hình như không có gì để làm.
"Khoảng 11 giờ." Giang Ấu Di trả lời.
Nhan Vị cười nói: "Trường tắt đèn lúc 10 giờ 50, cậu nói 11 giờ cậu ngủ, mình miễn cưỡng tin cậu nhưng cuối tuần thì sao? Cậu cũng ngủ sớm như vậy? Cậu không chơi điện thoại? Không đọc truyện? Vậy sao tiết tự học sáng cậu luôn ngủ gà ngủ gật?"
"Thỉnh thoảng mình sẽ ngủ muộn một chút." Giang Ấu Di đỏ mặt đáp.
Nhan Vị lại hỏi nàng: "Muộn đến chừng nào? Có phải cậu thường xuyên thức suốt đêm không?"
"Không thường lắm, chỉ một hai lần một tháng." Giang Ấu Di mở điện thoại rồi lại tắt, sau đó hỏi ngược lại: "Vậy còn cậu? Có phải luôn đọc sách đến 12 giờ mới ngủ không?"
"Mình đâu có khắc khổ như vậy?" Nhan Vị kinh ngạc.
Cô ngẫm lại nhớ đến khi vừa phân ban vì sợ không theo kịp toán, lý, hóa, mỗi tối cô luôn tự học đến tận khuya.
Sau khi tốt nghiệp trung học, cô rất ít khi ép bản thân như vậy, cũng gần như quên mất những ngày chiến đấu gian khổ vì chuẩn bị thi đại học.
Giang Ấu Di nghe Nhan Vị bình thản nói, khinh bỉ đáp trả: "Cậu mà không khắc khổ? Nếu cậu không khắc khổ lớp mình có bao nhiêu học sinh khắc khổ. Có phải học bá cảm thấy mình chưa cố gắng đủ không?"
"Ừ thì mình có cố gắng." Nhan Vị cười nói: "Còn không phải mình sợ không thi đậu đại học sao? Hiện tại cố gắng học tập, sau này mới có thể độc lập kinh tế."
Đáng tiếc cuối cùng cô vẫn thi rớt, không liên quan đến chuyện cố gắng, khi ấy, cô thậm chí còn không hiểu được vì sao phải cố gắng.
Giang Ấu Di cái hiểu cái không, hoặc là nàng vốn không có dự tính lâu dài, sống một ngày nghĩ một ngày, trong lòng nàng chưa từng nghĩ đến chuyện làm sao để mọi chuyện tốt lên.
Có lẽ nàng từng có chuyện bản thân muốn làm nhưng hiện thực đã tước đi điều đó khỏi nàng.
"Nhất định phải thi đại học mới có đường ra sao?" Giang Ấu Di ngồi ở cạnh giường cúi đầu nhìn mũi chân.
"Đương nhiên không phải." Nhan Vị khẳng định đáp. "Rất nhiều người cho rằng điểm thi đại học sẽ quyết định cả một đời người, thi tốt thì tương lai xán lạn, thi tệ thì đời này coi như tiêu."
"Nhưng mỗi năm có bao nhiêu học sinh thi đại học? Có bao nhiêu người đậu vào trường trọng điểm? Những học sinh không đậu, lẽ nào ngoài học lại thi lại thì không còn lựa chọn khác sao?"
Nhan Vị bị đề tài này gợi lên hồi ức của mình, cô nghĩ thật nhiều nhưng chỉ nói: "Mình cảm thấy không phải như vậy." Dù cô cũng chọn thi rớt học lại nhưng là vì cô muốn làm bên luật pháp nên cần phải có bằng cấp về nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!