Chương 23: Con bé khác với những bạn học khác

Ngồi ở ghế lái là một người phụ nữ mặt tây trang đen, mang mắt kính nửa khung viền vàng, áo sơmi màu đỏ rượu được cởi một nút bên trên, tóc dài sau chiếc áo choàng màu nâu đậm, tóc mai nằm sau tai, lộ ra cần cổ trắng nõn nhỏ dài cùng khuyên tai hình trăng non ngọc bích trên vành tai.

Năm nay nàng 31 tuổi nhưng thoạt nhìn chỉ vừa 24-25, vì công việc bận rộn, tay trái nàng đỡ vô lăng, tay phải cầm điện thoại làm việc.

Cửa xe ghế sau bị mở ra, một nữ sinh cao trung ngoan ngoãn giống Nhan Sơ đứng ngoài cửa, ngọt ngào cười, lễ phép nói: "Chào buổi tối, chị Tô Từ!"

Tô Từ buông điện thoại, vẻ mặt nhu hoa mỉm cười: "Vị Vị, đã lâu không gặp, các em mau vào xe đi, trời lại sắp mưa lớn rồi!"

Lần trước hai người gặp mặt đã là chuyện của hai năm trước, khi đó Nhan Vị vừa thi xong trung khảo, nàng cùng trường với Nhan Sơ, khi đó bận rộn cũng không nói nhiều.

Nhan Vị cùng Giang Ấu Di lần lượt ngồi xuống, Nhan Sơ cũng cất dù ngồi vào ghế trước, vừa đóng cửa lại, Tô Từ đã lấy khăn giấy đưa nàng, đồng thời nói với hai bạn nhỏ ở ghế sau: "Phía sau có khăn giấy với nước, hai đứa cần thì tự lấy nha."

"Dạ, cảm ơn chị Tô Từ." Nhan Vị vừa cảm ơn Tô Từ vừa cất dù, Giang Ấu Di lấy túi nilon từ bên hông cửa xe, giúp cô cho dù ướt vào.

Lúc này, Nhan Sơ thắt dây an toàn, quay đầu hỏi: "Nghe nhạc không?"

"Em sao cũng được." Nhan Vị đáp.

Giang Ấu Di gật đầu phụ họa: "Khách nghe theo chủ."

Đúng là người làm công tác văn hóa.

Khóe môi Nhan Vị cong lên, cười khẽ.

Nhan Sơ bật nhạc trong xe, hầu hết là những bản nhạc chậm thư giãn tựa như dòng nước đang chảy, không ai lên tiếng.

Xe chạy trên đường, Nhan Vị tựa lưng mơ màng sắp ngủ, bên tai nghe được nhạc dạo quen thuộc, cô bất ngờ mở mắt nhìn Giang Ấu Di.

Giang Ấu Di cúi đầu, tóc ngắn che nửa bên má, bả vai của nàng tựa vào cửa xe thoạt nhìn như đang ngủ.

Nếu như tai nàng không hồng.

Tô Từ đỗ xe vào gầm gara, nghiêng người thay Nhan Sơ cởi dây an toàn, theo thói quen muốn tìm chút khen thưởng từ Nhan Sơ, kết quả bị Nhan Sơ đẩy trán, nói: "Vị Vị với bạn còn ở đằng sau, chị chú ý một chút."

"Quả nhiên em gái mới quan trọng với em nhất." Tô Từ đau lòng nói.

Nhan Sơ cười, nhéo mặt Tô Từ: "Được rồi, chị mau đi làm đi, đừng tăng ca muộn quá, sớm về nhà đó."

Tô Từ đành bỏ dự tính trong lòng nhưng khi Nhan Sơ rụt tay vẫn nhanh chóng bắt lấy cổ tay của nàng hôn lên mu bàn tay nàng một cái.

Giang Ấu Di vừa ấn mở khóa suýt bị cửa xe kẹt chân.

"Cẩn thận một chút." Nhan Vị lướt qua vai nàng đỡ kính xe, kề bên tai nàng nói: "Đi thôi, xuống xe."

Cầu thang rất tối, tiếng gót giày đi trên sàn khiến bóng đèn tự động sáng lên.

Nhan Sơ lấy chìa khóa mở cửa, chào đón hai bạn nhỏ tuổi vị thành niên vào nhà.

"Như vậy có quấy rầy hai chị không?" Nhan Vị ngoan ngoãn đứng ở cửa, chớp mắt vô tội, cẩn thận hỏi.

Nhan Sơ cười, khịa: "Bớt giả giùm, nếu thật sự sợ quấy rầy bọn chị vậy lúc này em hỏi có tác dụng gì? Chị nói em quấy rầy đó nên giờ đi đi, để bạn em ở lại."

Nhan Vị cười nắm lấy tay nàng, thè lưỡi nói: "Đừng mà!"

Giang Ấu Di nhận đôi dép lê mới từ tay Nhan Sơ, nghe Nhan Sơ nói: "Trong nhà chỉ còn một phòng trống, nếu hai đứa không để ý có thể ngủ chung còn không được thì Vị Vị ngủ tạm sô pha đi."

Ngôi nhà không nhỏ, diện tích 140 mét vuông, có ba phòng, căn phòng nhỏ được trưng dụng làm thư phòng, còn lại hai phòng ngủ, ngày thường rất ít khi có bạn đến ngủ lại nên phòng còn lại vẫn luôn trống.

"Em ngủ sô pha cho." Giang Ấu Di chủ động nói: "Để Nhan Vị ngủ trong phòng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!