"Này! Bạn học! Đã muộn rồi, học sinh nội trú không thể ra ngoài!"
Nhan Vị chạy chậm đến cổng trường, chú bảo vệ ngăn cô lại, cô lấy đơn xin nghỉ phép ra, đưa cho chú bảo vệ: "Con đi đến siêu thị ở sườn núi mua vài vật dụng hàng ngày, nửa giờ sau sẽ quay lại!"
Chú bảo vệ nhìn đơn xin nghỉ thấy dáng vẻ thành khẩn, ngoan ngoãn của Nhan Vị thì mềm lòng, dặn cô: "Vậy con đi mau đi, trước 9 giờ rưỡi phải về trường đó."
"Dạ, cảm ơn chú!" Nhan Vị khoanh tay, cúi đầu cảm ơn chú bảo vệ.
Chú bảo vệ cười, xua tay: "Nhanh đi đi con."
Nhan Vị nhanh chóng ra khỏi trường, vòng qua ngã rẽ, vừa lúc có chuyến xe vào nội thành. Cô chạy đuổi theo, vừa chạy vừa phất tay, tài xế thấy cô, dừng lại đợi.
Lên xe xong, Nhan Vị cảm ơn tài xế, đi đến hàng ghế sau ngồi xuống, lúc này mới thở phào.
Trường học của các nàng nằm ở vùng ngoại ô Phụ Đô, không dễ bắt xe, học sinh muốn vào nội thành chỉ có thể ngồi xe công cộng, Nhan Vị may mắn, bằng không lỡ chuyến này phải đợi mười phút mới có chuyến tiếp theo.
Thời tiết tháng tư ban ngày không nóng, ban đêm ngẫu nhiên có gió lạnh, Nhan Vị chạy chậm, hiện tại ngồi xuống lưng hơi đổ mồ hôi.
Xe bus chạy qua bảy tám trạm, Nhan Vị chờ đợi mà lòng hoảng loạn, khi xe chạy vào nội thành, cô xuống xe bắt taxi chạy đến nơi Giang Ấu Di nói.
Nhan Vị đã dùng tốc độ nhanh nhất để đến nhưng vẫn mất nửa tiếng mới đến nơi, bầu trời từ màu xám chuyển sang màu đen, gió hơi lớn, may mắn hôm nay có lẽ không mưa.
Con đường vẫn chưa được xây dựng xong, hai bên đường là cây ngô rậm rạp, đá lát dành cho người đi bộ nhếch lên, một khi mưa xuống, nước mưa tụ trong các rãnh, chân đạp xuống, bùn sẽ bắn đầy người.
Nhan Vị chưa từng đến đây, đoạn đường này hẳn là phố cũ, hai bên có rất nhiều cửa hàng nhỏ, biển hiệu đèn led BBQ cũng không hoàn chỉnh chiếu rọi lên mặt người đi đường.
Thoáng chốc đến bãi đất trống, các dì đang xếp thành hàng dưới tán cây, bóng tối không che được hơi thở của cuộc sống nhưng Nhan Vị không có tâm trạng thưởng thức.
Cô đứng ở ven đường tìm một sạp báo chưa đóng cửa, mượn điện thoại gọi cho số máy đã nhớ kỹ, tiếng chuông vang lên hai lần, đầu dây bên kia đã bắt máy.
"Mình đến đường Ngọc Bình rồi, đang ở sạp báo đối diện quán BBQ Vương Ký." Không đợi Giang Ấu Di lên tiếng, Nhan Vị đã nói: "Hiện tại cậu đang ở đâu? Mình đến tìm cậu."
Giang Ấu Di im lặng vài giây, Nhan Vị như nghe thấy tiếng thở dài của nàng: "Cậu băng qua đường đi đến trước mặt có chung cư, có một tiệm sửa điện thoại, mình ở bên ngoài chờ cậu."
Nhan Vị gác máy, đi theo lời Giang Ấu Di thì thấy nàng đang ngồi xổm nhả khói bên đường.
Giang Ấu Di từ xa thấy cô, ấn điếu thuốc đang hút dở trên đất, dập tắt, ném vào thùng rác, bước về phía cô.
Chờ Nhan Vị đến gần, đã không ngửi thấy mùi thuốc lá trên người nàng.
"Thật ra cậu có thể không đến....." Giang Ấu Di nghĩ một đằng nói một nẻo, quay mặt đi: "Thật sự không sao."
Nhan Vị không nghe, phản bác: "Không sao vậy sao cậu muốn trốn?"
Giang Ấu Di: "..........."
"Xoay mặt qua cho mình xem."
"............"
"Nhanh lên, mình không có nhiều kiên nhẫn."
Giang Ấu Di không nhịn được nói: "Sao mình cảm thấy cậu còn dữ hơn mình?"
"Vậy nên cậu còn không quay qua mình sẽ giận đó!" Nhan Vị hùng hổ nói, không biết là giận thật hay giả, Giang Ấu Di đành quay mặt cho cô xem.
Nhan Vị hít sâu, nhăn mày hỏi: "Sao lại bị?"
Cô muốn sờ nửa bên mặt bị sưng của Giang Ấu Di, Giang Ấu Di đã lui về sau né tránh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!