Chương 14: Rõ ràng là gái cong nhưng lại rất trai thẳng

"Cậu thích đọc truyện tranh? Sao trước kia lại không nghe cậu nói?" Giang Ấu Di tắt điện thoại, ăn miếng thịt cuối cùng, hỏi: "Ngoài Conan ra, cậu còn xem truyện khác không?"

Nhan Vị cười rộ lên: "Có, tiểu thuyết, truyện tranh đều xem qua, có thời gian mình còn xem phim thuộc thể loại trinh thám, khủng bố."

"Thật sao?" Giang Ấu Di kinh ngạc rớt cằm, hứng thú hỏi liên tiếp: "Cậu đã xem qua tiểu thuyết nào? Holmes? Mật mã Da Vinci? Higashino Keigo? Hay Thái Tuấn?"

"Những cái cậu nói mình đều đã xem qua." Nhan Vị nói: "Ngoài ra mình còn đọc những trinh thám nổi tiếng trong và ngoài nước, nhưng mình thấy nhất là tác giả Agatha Christie, tác phẩm của bà rất có hồn."

Thật ra, thời học sinh cô không xem những thứ này, khi đó cô vốn không được chạm đến chúng, chứ nói gì là thích hay không, dù cô thích, ba mẹ cũng không cho cô đọc "sách giải trí" như này.

Nhưng Giang Ấu Di thích.

Nhan Vị thích đọc sách, cũng biết cách đọc sách, chỉ là vì ba mẹ quản quá nghiêm nên cô rất ít khi xem tiểu thuyết và truyện tranh.

Sau khi tốt nghiệp cao trung, dọn ra ở riêng, mỗi khi rảnh rỗi, Nhan Vị sẽ ra tiệm sách hoặc thư viện trường đọc, từ sau khi nhật ký của Giang Ấu Di nhắc đến Higashino Keigo, cô đã biến sở thích của Giang Ấu Di thành của mình, bao gồm cả việc viết nhật ký.

Trong trí nhớ của Giang Ấu Di, sau khi tan học Nhan Vị luôn không phải làm bài tập thì sẽ đọc sách tài liệu, trước nay không thấy cô đi mua sách khác, không nghĩ đến Nhan Vị cũng thích trinh thám.

Các nàng lại có thêm một chủ đề chung để nói rồi.

Giang Ấu Di rất bất ngờ lại thoáng vui vẻ.

"Vậy còn truyện ngắn thì sao? Cậu có xem tạp chí không? Giống cái này nè!" Giang Ấu Di ngồi trên giường, nghiêng người xuống, kéo tủ ra, bên trong có vài quyển tạp chí trinh thám.

Vừa thấy trên bàn không có chỗ đặt, Giang Ấu Di nói "đợi chút", dọn hộp cơm rồi cho vào thùng rác, khi nàng dọn dẹp, Nhan Vị lấy khăn giấy ướt từ trên đầu giường Giang Ấu Di lau khô bàn.

Nhan Vị vừa lau vừa trả lời: "Mình rất ít khi xem tạp chí, cậu có đề cử nào không?"

Khi cô bắt đầu đọc tiểu thuyết thì tạp chí đã không còn phổ biến, trên mạng có rất nhiều sách báo về trinh thám mà những tạp chí Giang Ấu Di thích đã ngừng xuất bản.

Giang Ấu Di lấy vài quyển ra, nói: "Nếu mà để đề cử thì mình sẽ chọn cái này, tất cả đều là truyện ngắn nhưng chất lượng rất tốt, có vài chuyên mục mình rất thích, mình cho cậu xem."

Lật nhanh quyển sách, Giang Ấu Di quen thuộc lật một mục cho Nhan Vị xem: "Cậu xem có thích hay không, thích thì cầm mấy quyển này đi!"

"Những ký hiệu trong mục lục này là ý gì?" Nhan Vị đọc xong một truyện trong đó, lật mục lục thấy có vài truyện ngắn được đánh dấu bằng ký hiệu, những ký hiệu này không giống nhau, tuy nhìn rất có quy luật nhưng không phải tùy tiện viết.

Giang Ấu Di mở một quyển sách mới, nghe thấy cũng ngẩng đầu lên: "À, đó là kí hiệu để mình tham khảo, một vài cái là mình cảm thấy cách hành văn hay, vài cái khác thì là cấu trúc và logic rất xuất sắc."

"Chúng dùng để làm gì?" Nhan Vị tò mò: "Dùng để tham khảo việc gì, cậu muốn viết tiểu thuyết sao?"

Giang Ấu Di buông sách xuống: "Sao? Không được sao?" Trừng mắt nhìn cô, giọng nói gay gắt thoạt nhìn như hơi tức giận lại có chút ngại ngùng.

Nhưng này cũng đúng với suy đoán của Nhan Vị.

"Không gì không được, viết tiểu thuyết rất tốt." Đây là lần đầu tiên Nhan Vị biết sở thích bí mật của Giang Ấu Di, lập tức hứng thú hỏi: "Cậu muốn viết thể loại gì? Huyền bí trinh thám sao? Mình có thể xem không?"

"Không thể!" Giang Ấu Di lượt bỏ hai câu hỏi trước, mạnh mẽ từ chối Nhan Vị.

Nhan Vị gào lên một cái, yếu ớt nằm trên bàn, đáng thương nhìn Giang Ấu Di: "Vì sao?"

Giang Ấu Di xụ mặt, nói: "Không vì sao cả, không thể chính là không thể!" Nàng lấy tạp chí che mặt Nhan Vị cũng che đi đôi tai đỏ ửng vì xấu hổ của mình.

Nhan Vị kéo sách xuống, chớp đôi mắt to, nhìn chằm chằm Giang Ấu Di, trong ánh mắt đầy khẩn cầu và tò mò.

Bị ánh mắt nóng rực của cô nhìn không chỉ tai mà cả mặt Giang Ấu Di cũng đỏ lên.

"Nói không được là không được mà, cậu đừng như vậy." Giọng Giang Ấu Di mềm xuống, cau mày mở tạp chí, vờ lật vài trang.

Nhan Vị cười đến lông mày cong lên, cố ý trêu nàng: "Đừng như vậy là thể loại nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!