Đêm qua ngủ sớm hơn mọi ngày một chút, nhưng hôm sau mở mắt ra thì trời cũng không còn sớm nữa. Nhan Sơ ngoan ngoãn nằm trong lòng Tô Từ, dụi dụi mắt, mơ màng tỉnh giấc.
Ánh nắng sớm nhạt xuyên qua rèm cửa chiếu lên tấm nệm trắng tinh. Tô Từ vẫn còn ngủ say, hơi thở đều đặn và dài, mái tóc dài mềm mại xõa trên gối, có vài sợi chạm vào tai Nhan Sơ, hơi ngứa.
Nhan Sơ không muốn đánh thức Tô Từ, vì thế khẽ chống tay ngồi dậy, vươn tay dài lấy quyển tiểu thuyết hôm qua để ở tủ đầu giường ra đọc tiếp.
Ước chừng nửa tiếng sau, hàng mi người phụ nữ khẽ run rồi tỉnh giấc. Nhan Sơ quay đầu nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau, không hẹn mà cùng mỉm cười, chào nhau buổi sáng.
"Đói bụng chưa?" Tô Từ nhẹ nhàng vén những sợi tóc rối trên vai, chống tay ngồi dậy.
Tấm chăn mềm mại trượt xuống khỏi người cô, trên làn da trắng nõn tinh tế còn vương lại những vệt đỏ của đêm qua.
Rõ ràng những chuyện nên làm đều đã làm, lúc này nhìn thấy những dấu vết này, Nhan Sơ thế nhưng vẫn còn ngượng ngùng, mặt hơi ửng hồng, tai cũng nóng lên.
Nàng ngượng ngịu quay mặt đi, giả vờ lật hai trang sách, trả lời: "Chưa ạ, nếu chị Tô buồn ngủ thì có thể ngủ thêm một lát nữa."
"Không mệt." Người phụ nữ nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn thời gian đã hơn 10 giờ, cô nghiêng người cầm lấy điện thoại bàn ở đầu giường, gọi cho chủ homestay, đặt hai suất ăn, lát nữa mang đến.
Nhan Sơ đặt sách xuống, lặng lẽ liếc nhìn sống lưng trơn bóng của Tô Từ, bị đường cong mềm mại của người phụ nữ quyến rũ đến mức khẽ li3m môi, rồi nhanh chóng quay đi trước khi đối phương xoay người, giả vờ như không có h@m muốn gì, thuần khiết vô hại.
Tô Từ không phát hiện ra hành động nhỏ của nàng, cúi người tựa đầu lên vai Nhan Sơ, tò mò nhìn quyển tiểu thuyết bìa cứng màu trắng trong tay Nhan Sơ, cười nói: "Quyển sách này hay không? Hôm qua em cũng đọc nó."
Cô bé ngửi thấy mùi hương lạnh lùng thoang thoảng trên người người phụ nữ, không nhịn được khẽ giật giật mũi.
Sau đó, nàng nhận ra hành động theo bản năng này có chút ám muội, liền cố gắng kiềm chế không chủ động hít hà nữa, nhưng mùi hương dễ chịu trên người Tô Từ vẫn theo hơi thở thấm vào miệng mũi nàng.
Mặc dù trông có vẻ đang chăm chú đọc sách, trên thực tế ánh mắt Nhan Sơ treo lơ lửng giữa không trung, chữ viết trên trang sách đều mơ hồ.
"Cũng được ạ." Nàng nghe thấy mình nghiêm túc trả lời, "Tác giả kể chuyện hay, bút pháp tinh tế, nội dung cũng khá sâu sắc."
Người phụ nữ cong cong hàng mi vì lời đánh giá này của nàng: "Vậy có thời gian chị cũng xem thử."
Tô Từ gối đầu lên vai Nhan Sơ, mượn tay nàng đọc chữ trên trang sách, vài sợi tóc theo khuôn mặt rủ xuống, lơ đãng chạm vào ngực Nhan Sơ.
Tiếng thở nhẹ nhàng chậm rãi cách tai cô bé chỉ vài cm, Nhan Sơ khẽ mím môi, lặng lẽ liếc mắt, chỉ có thể thoáng thấy đỉnh đầu và chóp mũi người phụ nữ.
Vị trí cơ thể hai người chạm nhau truyền đến cảm giác ấm áp, cả hai đều chưa kịp mặc quần áo, càng cảm nhận rõ hơn nhiệt độ da thịt của đối phương, Nhan Sơ nhắm mắt, hít sâu, nghe thấy người phụ nữ hỏi: "Trang này em đọc xong chưa?"
"Vâng." Nhan Sơ đáp lời, tay phải thuận thế lật qua một trang.
Không biết có phải nhiệt độ điều hòa quá cao không, Nhan Sơ cảm thấy hơi nóng, đặc biệt là những chỗ da thịt tiếp xúc, gần như nóng ran.
Nàng cố gắng hết sức kiểm soát nhịp thở, đưa những suy nghĩ lệch lạc trở lại quỹ đạo, nhưng rõ ràng nàng đã đánh giá cao khả năng tự chủ của mình, và xem nhẹ sức hấp dẫn của người phụ nữ bên cạnh.
Chỉ hơn hai ba phút, quyển sách trong tay mới lật được hai trang, nàng đã không nhịn được nữa.
Nhan Sơ tự ý khép quyển tiểu thuyết lại, trong ánh mắt thoáng ngạc nhiên của Tô Từ, một tay ném sách về đầu giường, sau đó hai tay nâng mặt Tô Từ, hôn lên đôi môi mềm mại của người phụ nữ.
Nụ hôn này vội vã đến mức Tô Từ ban đầu còn chống cự, nhưng chẳng mấy chốc thân mình đã mềm nhũn, lực đẩy cũng nhẹ đi.
Nhan Sơ hôn càng ngày càng giỏi, trước mắt đã là trò giỏi hơn thầy, ngược lại khiến Tô Từ bị hôn đến mắt hơi nước mông lung, dần dần rút lui lý trí, trở nên muốn cự còn nghênh.
Nhiệt độ không khí trong phòng dần dần tăng cao, mắt thấy, tai nghe, thậm chí mũi ngửi được, đều là sự kiều diễm.
Tô Từ nắm chặt lấy tấm chăn đơn, những ngón tay thon dài trắng nõn vẽ nên những nếp gấp trên lớp vải mềm mại.
Nhan Sơ còn định tiếp tục hôn xuống, cửa phòng đột nhiên bị người gõ, là nhân viên homestay đến đưa cơm.
"Ưm, Tiểu Sơ, bên ngoài có người......" Người phụ nữ thở không đều, nhẹ nhàng đẩy ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!