Chương 94: Ngoại truyện 3: Ổ cứng 2T

Tô Từ nhận thấy gần đây bạn nhỏ của cô luôn lén lút, dường như có chuyện gì giấu cô.

Khó khăn lắm mới có kỳ nghỉ ngắn ngày, hai người đi hẹn hò, Nhan Sơ cứ thất thần, rất nhiều lần không nghe rõ cô nói gì, bữa tối hôm đó cũng ăn mà không biết mùi vị.

Về đến nhà, Nhan Sơ ôm laptop rúc vào thư phòng, cô hâm sữa bò mang vào cho cô hái nhỏ, thấy Nhan Sơ đang mân mê thứ gì đó.

Nghe thấy tiếng mở cửa phòng, cô bé vội vàng sập màn hình máy tính xuống. Cô thuận miệng hỏi một câu, Nhan Sơ lại cố tình đổi chủ đề, từ đó cô không hỏi nữa.

Nhưng lòng cô không khỏi trùng xuống.

Nhan Sơ có bí mật không muốn chia sẻ với cô, giữa hai người dường như thiếu đi chút chuyện để nói.

Tối hôm đó, Nhan Sơ hơn 11 giờ vẫn chưa ngủ, Tô Từ tắm xong ra ngoài, phát hiện phòng ngủ không có ai, liền tìm khắp phòng, thấy Nhan Sơ đang ở ban công nói chuyện điện thoại với ai đó.

Cô mơ hồ nghe thấy tiếng cười của cô bé, trong lời nói ẩn chứa ý trách móc yêu thương.

Người phụ nữ đứng lặng trong phòng khách một lúc, ánh đèn trắng bệch chiếu lên hàng mi dài mềm mại của cô, hắt xuống một vệt bóng cô đơn dưới hốc mắt.

Sau đó, cô lẻ loi một mình trở về phòng ngủ nằm xuống.

Nhan Sơ trở về đã là 10 phút sau, có thể thấy nàng đang rất vui vẻ, vừa chui vào chăn đã vội vàng bò lên người Tô Từ, ôm eo người phụ nữ giở trò, muốn làm chuyện xấu.

Tô Từ không có hứng thú, bèn lấy lý do không khỏe để từ chối sự thân mật của cô bé. Đây là lần đầu tiên cô từ chối nàng kể từ khi hai người trút bỏ hết lòng với nhau.

Cô bé rõ ràng sững sờ, có chút không biết làm sao, vẻ lo lắng hiện rõ trong đáy mắt. Nàng vươn tay sờ trán Tô Từ, xác nhận người phụ không bị sốt, rồi lại lo lắng hỏi cô không thoải mái ở đâu, có phải bị cảm không, có cần uống thuốc không.

Sự lo lắng chân thành và tha thiết của nàng khiến Tô Từ mềm lòng ngay lập tức, nói có lẽ ban ngày uống đồ lạnh nên dạ dày hơi khó chịu, không có gì nghiêm trọng, rồi kéo tay cô bé, bảo nàng nằm xuống bên cạnh mình.

Nhan Sơ lại không nghe lời, nhất quyết chạy ra phòng khách tìm thuốc đau dạ dày trong tủ thuốc, rồi rót thêm nửa ly nước ấm, giám sát người phụ nữ uống thuốc xong mới yên tâm, cả đêm ôm chặt cô trong lòng.

Lưng dán vào ngực mềm mại của cô bé, Tô Từ thầm nghĩ: Có lẽ cô đa tâm rồi, không nên nghĩ đông nghĩ tây.

Sau kỳ nghỉ, Nhan Sơ tiếp tục trở lại trường học. Gần cuối kỳ, các khoa lục tục chuẩn bị thi, Nhan Sơ cũng tranh thủ thời gian ôn tập, dần dần không thể trả lời tin nhắn của Tô Từ đúng giờ, nhưng về cơ bản khi hai người ở bên nhau vẫn như trước, không có gì thay đổi lớn.

Tô Từ lái xe đến trường, chờ Nhan Sơ thi xong môn cuối cùng, đón cô gái nhỏ về nhà.

Nhan Sơ nhắn tin trước cho Tô Từ, bảo người phụ nữ đến ký túc xá chờ nàng.

Tô Từ tuần nào cũng đến trường thăm Nhan Sơ, nên các bạn cùng phòng của bạn học Nhan đều nhận ra cô, trong ký túc xá có một bạn học khác khoa ra mở cửa cho Tô Từ: "Nhan Sơ vẫn còn đang thi, chị cứ tự nhiên, em tiếp tục làm luận văn đây."

"Xin lỗi đã làm phiền em." Tô Từ xin lỗi cô bạn, sau khi đối phương tỏ ý không sao, cô mới vào ký túc xá, ngồi xuống chỗ của Nhan Sơ.

Bàn học của Nhan Sơ rất gọn gàng sạch sẽ, dựa tường có vài quyển sách chuyên ngành được kẹp bằng giá đỡ, trên mặt bàn đặt laptop và một quyển nháp, ngoài ra không có gì khác.

Ước chừng còn nửa tiếng nữa mới hết giờ thi, từ khu giảng đường về ký túc xá cũng mất 10 mấy phút. Tô Từ buồn chán, bèn mở quyển nháp của Nhan Sơ ra xem, xem cô gái nhỏ ngày thường viết vẽ lung tung để giết thời gian.

Trong vở phần lớn là các công thức tính toán và bản nháp, thỉnh thoảng cũng có vài hình vẽ nguệch ngoạc thú vị. Tô Từ xem đến thích thú, không nhịn được cong khóe miệng, lộ ra nụ cười dịu dàng.

Nhưng khi lật đến một trang, động tác tay Tô Từ khựng lại. Có một tờ giấy nháp còn thừa rất nhiều chỗ trống, ở giữa ghi mấy dòng địa chỉ web, trong đó có hai địa chỉ web có dấu nhấn mạnh ở phía sau.

Địa chỉ web này......

Mày người phụ nữ nhíu lại.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng cười đùa của cô bé. Nhan Sơ vừa nói chuyện điện thoại với ai đó vừa tự nhiên đẩy cửa bước vào. Vừa thấy Tô Từ, mắt nàng lập tức sáng lên, vội vàng ngắt lời, nói tạm biệt với người bên kia điện thoại, rồi tháo tai nghe chạy về phía Tô Từ.

"Chị Tô!" Nhan Sơ vui vẻ nhào tới, "Chị đến sớm vậy ạ, em còn tưởng lát nữa chị mới đến."

Người phụ nữ thờ ơ đáp: "Công ty không có việc gì, nên chị đến trước."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!