Nhan Sơ thuận lợi học xong cấp ba, thi đại học với thành tích vô cùng lý tưởng, trúng tuyển vào trường tốt nhất địa phương, khoa vật lý.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, nàng mượn rượu làm liều, cầu xin Tô Từ trao cho mình điều mong muốn, cuối cùng cũng được như nguyện hiến dâng lần đầu. Hậu quả là bị người phụ nữ đã giải phóng bản năng làm cho đến suýt nữa không xuống nổi giường, ngày hôm sau ngủ một giấc đến tận trưa, mở mắt ra phát hiện khắp người mình đều là những vệt đỏ sau cuộc h0an ái nồng nhiệt.
Đầu tháng bảy, nhiệt độ trung bình ban ngày gần 30 độ, mà nàng lại phải mặc áo dài tay quần dài ra ngoài hẹn hò, thậm chí trên cổ còn dán hai miếng băng cá nhân một cách kỳ lạ.
Tô Từ nhịn không được muốn cười, nhưng lại không dám lộ ra vẻ mặt đó trước Nhan Sơ, dù sao tất cả đều là do cô gây ra. Nếu Nhan Sơ xấu hổ quá hóa giận, sau này không bao giờ đồng ý nữa thì cô sẽ mất nhiều hơn được.
Người phụ nữ đưa Nhan Sơ đến nhà hàng cá nướng mà nàng hằng mong đợi. Trong lúc chờ món ăn, Nhan Sơ thỉnh thoảng ngẩng đầu, mỉm cười với người phụ nữ đối diện bàn.
Tô Từ thấy Nhan Sơ cười mà không hiểu tại sao, nhưng lại cảm thấy dáng vẻ này của nàng vô cùng đáng yêu, vì thế tiện tay lấy một viên kẹo trên bàn, bóc vỏ rồi đút cho Nhan Sơ.
"Ngọt quá." Cô gái nhỏ khanh khách cười không ngừng, nàng đã cảm nhận được, hôm nay cả ngày sẽ rất vui vẻ.
Chỉ cần ở bên Tô Từ, làm bất cứ điều gì cũng đều vui sướng.
Nàng đã gặp người nhà Tô Từ, nhưng nàng vẫn chưa có dịp chính thức đưa Tô Từ về gặp gia đình mình.
Kỳ thi cấp ba có lẽ cũng sắp đến, chọn ngày không bằng nhằm ngày, Nhan Sơ nói với Tô Từ: "Lát nữa xem phim xong, chúng ta đi một nơi nhé."
Người phụ nữ không hỏi nàng đi đâu, chỉ khẽ gật đầu mỉm cười dịu dàng: "Được."
Nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, Nhan Sơ nhìn thấy lớp ớt khô đỏ rực phủ trên bề mặt cá nướng, có chút bất ngờ.
Vừa rồi Tô Từ gọi món, nàng chỉ mải ngắm vẻ đẹp của người phụ nữ, toàn bộ việc chọn món đều giao cho Tô Từ quyết định, nên không biết chị đã gọi những gì.
"Sao lại chọn món cay như vậy?" Nàng dò dẫm gắp một chút đồ ăn kèm nếm thử, quả nhiên cay xé lưỡi, "Mùi vị cay nồng thế này, chị ăn được không?"
Từ khi Nhan Sơ quen biết Tô Từ đến giờ, người phụ nữ trước nay vẫn rất chú trọng dưỡng sinh, khẩu vị thanh đạm. Dù là tự nấu ở nhà hay đi ăn ngoài, chị đều chọn đồ ăn chay nhiều hơn đồ mặn, và thích các món ngọt kiểu miền Bắc.
Lần trước hai người ăn cá nướng, vẫn còn gọi vị chua ngọt, đây là lần đầu tiên Nhan Sơ thấy Tô Từ gọi món cay như vậy.
"Ăn một chút được." Người phụ nữ mím môi cười nhẹ, "Dù sao cũng ở Phụ Đô mấy năm, tuy rằng không giỏi ăn cay như em, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không ăn được."
Cô bé cười đến mắt cong cong, ngượng ngùng lẩm bẩm: "Chị cũng quá chiều em rồi, nhỡ ăn hỏng bụng thì sao?"
Tô Từ cười theo: "Một hai bữa không sao cả, không sao đâu, trong nhà cũng có thuốc trị đau dạ dày, cứ ăn uống thỏa thích trước đã, chuyện khác lát nữa tính."
Người phụ nữ nói một cách nghiêm túc, Nhan Sơ bị chọc cười khúc khích, gắp một miếng thịt cá béo ngậy bỏ vào bát Tô Từ.
Ăn cơm xong, hai người lại đi xem phim. Bộ phim kéo dài 2 tiếng, tan rạp vừa đúng 5 giờ.
Vì đã hẹn với Nhan Sơ sẽ đi một nơi, hai người vừa ra khỏi rạp chiếu phim liền đến thẳng gara. Tô Từ thắt dây an toàn cho Nhan Sơ, tiện tay hôn nhẹ lên má cô bé, lúc này mới hỏi: "Chúng ta đi đâu?"
Nhan Sơ chớp chớp mắt, trả lời: "Trường cấp hai Trồng Cây Gây Rừng số Bảy."
Người phụ nữ rõ ràng có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi thêm Nhan Sơ đến đó làm gì, ngoan ngoãn lái xe theo hướng trường học.
Khu trung tâm thương mại này cách trường cấp hai Trồng Cây Gây Rừng số Bảy không quá xa, lái xe chỉ khoảng 20 phút. Tô Từ lái xe vào bãi đỗ xe ngoài cổng trường, Nhan Sơ lấy cớ về thăm thầy cô, làm thủ tục đăng ký ở chỗ bảo vệ, rồi cùng Tô Từ thuận lợi vào cổng trường.
Hai người tay trong tay chậm rãi bước đi trên con đường xi măng trong khuôn viên trường. Hai bên đường những hàng cây cao lớn rợp bóng mát cho ngày hè oi ả. Đi ngang qua khu rừng thông nhỏ nghiêng nghiêng, gió mát thổi nhẹ, mang theo hương thơm nhàn nhạt dễ chịu của cây thông và đất ẩm.
"Lâu lắm không đến đây, em vẫn có chút hoài niệm." Nhan Sơ nói, dẫn Tô Từ lên bậc đá bên cạnh rừng thông nhỏ.
Khoảng mười mấy bậc thang thấp bé, đi lên là có thể thấy sân vận động rộng lớn, mênh mông bát ngát.
Đường chạy nhựa màu đỏ sẫm bao quanh sân bóng đá xanh biếc. Cỏ trên sân bóng mới được trồng lại, mỗi độ xuân về, trường sẽ rào sân lại, gieo hạt cỏ mới, tưới nước, chỉ vài ngày là mầm non đã nhú lên.
Hơn 5 giờ, tiết học cuối của buổi chiều sắp kết thúc, tiết thể dục thường sẽ tan học trước 5 phút, học sinh lục tục đi về hướng nhà ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!