Chương 48: Chị cũng tìm được em

Cô bé sinh ra trong một gia đình đơn thân không mấy giàu có nhưng gia giáo nghiêm khắc, từ nhỏ đã phải chịu sự quản lý vô cùng khắc nghiệt.

Trong chuyện học hành, mẹ nàng đặt ra yêu cầu cực kỳ cao, trong trường lớn nhỏ bao nhiêu kỳ thi, chỉ cần nàng không phải là người đứng đầu, về nhà liền bị đánh.

Mẹ nàng vẻ mặt nghiêm khắc trách mắng nàng, nói bản thân đã hao phí bao nhiêu tâm huyết vào nàng, mà nàng lại đến cả chút kỳ vọng này cũng không thể đạt được.

Mỗi lần mẹ nàng giận dữ đánh nàng, sau khi bình tĩnh lại, lại sẽ khóc thút thít trước mặt nàng, nói với nàng, con đừng oán mẹ, mẹ chỉ là mong con thành rồng thành phượng, con cứ phải bị đánh mới nhớ lâu, con nhất định phải thi đậu đại học, trở nên nổi bật.

Sau này cô bé thi đậu vào một trường đại học hàng đầu ở thủ đô, nhận được giấy báo trúng tuyển đúng vào ngày Tết Đoan Ngọ.

Mẹ cô bé cầm giấy báo trúng tuyển vô cùng vui mừng về nhà, lại nghe thấy từ trong phòng con gái truyền ra tiếng hát kỳ lạ, bà đẩy cửa bước vào, phát hiện con gái đã ngã xuống giường, không còn nhịp tim và hơi thở.

Đầu giường đặt một chiếc radio cũ kỹ, đang lặp đi lặp lại một bài đồng dao.

Là giọng của con gái bà, giai điệu đơn giản, đứt quãng, nghe vào tai lại khiến người sởn tóc gáy.

Mẹ ơi, mẹ ơi.

Hãy dạy dỗ con như hồi còn bé.

Nhốt con trong căn phòng nhỏ tối đen,

Biến con thành công cụ để mẹ khoe khoang.

Mẹ ơi, mẹ ơi.

Sao mẹ không đánh con?

Ngày hội vui vẻ, mẹ ơi.

Mẹ có thích món quà con tặng không?

Đinh linh linh —— đinh linh linh ——

Người phụ nữ bỗng nhiên bừng tỉnh, nhìn trần nhà đen kịt thở d ốc từng ngụm.

Mặt cô trắng bệch, thái dương ướt đẫm mồ hôi lạnh, áo ngủ trên người cũng đã ướt đẫm mồ hôi, một hồi lâu sau mới thoát ra khỏi bầu không khí áp lực kh ủng bố trong giấc mơ.

Giấc mơ kỳ quái khó hiểu này, thật là đáng sợ.

Điện thoại di động bên gối vẫn rung, trong bóng đêm tĩnh lặng có vẻ đặc biệt đột ngột, hơn nữa ồn ào.

Lòng bàn tay cô đầy mồ hôi, đầu ngón tay tê dại, cầm điện thoại lên bị trượt xuống, không cầm chắc, vô tình ấn vào loa ngoài.

Sau tiếng "tút" ngắn ngủi, tiếng gầm gừ giận dữ của người đàn ông từ ống nghe truyền ra: "Nhan Sơ có phải ở chỗ cô không?!"

Không đợi Tô Từ trả lời, người bên kia giận dữ quát: "Tô Từ, tôi cảnh cáo cô, cô dụ dỗ học sinh vị thành niên bỏ trốn là phạm pháp! Cô tốt nhất nhanh chóng đưa Tiểu Sơ về cho chúng tôi!"

Nhan Sơ bỏ trốn khỏi nhà?

Tô Từ vén chăn ngồi dậy, cảm giác thái dương đau nhói từng cơn, liên tưởng đến giấc mơ kỳ quái vừa rồi, lòng nàng hoảng hốt.

"Nhan tiên sinh đừng vội, có gì từ từ nói, bạn học Nhan đích xác không ở chỗ tôi." Người phụ nữ dùng sức xoa ấn giữa mày, xua đi mệt mỏi bao trùm trên người, kìm nén hoảng hốt, giọng ngày càng bình tĩnh, "Vì sao bạn học Nhan lại bỏ nhà ra đi? Người nhà đã tìm kiếm xung quanh chưa?"

Có lẽ giọng điệu của người phụ nữ không giống nói dối, giọng Nhan Đình Việt ngừng lại, nghi ngờ nói: "Tiểu Sơ thật sự không đến chỗ cô sao?"

"Không có." Tô Từ bất đắc dĩ, "Em ấy đi khi nào?"

"Chiều nay, thừa lúc mẹ nó ngủ trưa lén thu dọn đồ đạc đi rồi, đến bây giờ vẫn chưa về! Người thân bạn bè đều nói chưa thấy nó!" Nhan Đình Việt nổi trận lôi đình, "Nó sẽ đi đâu chứ?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!