Chương 46: Lấy trứng chọi đá

Đúng như Nhan Sơ dự liệu, không chỉ có diễn đàn trường Nhị Trung điên cuồng lan truyền tin đồn nàng và Phó Hải yêu đương, các diễn đàn lớn của trường Thất Trung cũng rất nhanh xuất hiện bức ảnh kia.

Nhà trường khẩn cấp phong tỏa cổng diễn đàn, nhưng đã muộn, các bạn học bàn tán xôn xao, truyền miệng nhau, tin tức Nhan Sơ yêu sớm với nam sinh trường khác tựa như mọc thêm chân, chỉ trong một buổi sáng gần như tất cả học sinh và giáo viên đều đã biết.

Nhan Sơ không về phòng học đi học, bị Nhan Đình Việt và Hà Bình dẫn đi, trực tiếp đưa về Di Châu.

Trước khi rời trường, Nhan Đình Việt còn ở phòng giáo vụ lớn tiếng trách mắng, yêu cầu lãnh đạo nhà trường đưa ra lời giải thích và phương án xử lý về chuyện này, nếu không ông sẽ lấy lý do trường học quản lý lỏng lẻo để khiếu nại lên bộ giáo dục.

Nhan Vị ở cấp hai cũng nghe thấy chuyện này, biết Nhan Sơ là chị gái Nhan Vị, liên tục có bạn đến hỏi cô xác nhận chuyện học tỷ Nhan ở cấp ba yêu sớm có phải là thật không.

Bị những bạn học nhiều chuyện này hỏi đến đầu óc choáng váng, Nhan Vị một mực khẳng định không biết, không thể nào, nhưng trong lòng lại rất lo lắng, chẳng lẽ chuyện của chị nhanh như vậy đã bại lộ?

Cô đang lo lắng thì Hà Bình đến trường cấp hai tìm cô, làm thủ tục xin nghỉ cho cô, sau đó đưa cô về nhà.

Nhan Đình Việt và Nhan Sơ đã đợi lâu trên xe, sắc mặt cả nhà đều rất khó coi.

Trong xe không ai nói chuyện, không khí trầm ngưng. Hà Bình và Nhan Vị vừa lên xe, Nhan Đình Việt lập tức đạp mạnh chân ga, rời khỏi trường Thất Trung.

Trên đường về, Nhan Đình Việt và Hà Bình tựa như hai ngọn núi lửa có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, khiến Nhan Vị nơm nớp lo sợ, đến thở mạnh cũng không dám, chỉ có thể cẩn thận nắm tay chị gái, khổ sở vượt qua từng giây từng phút.

Trước đây mỗi lần ngồi xe về nhà, trên đường còn có thể chợp mắt một lát, nhưng lúc này buồn ngủ lại tan hết, hai ba tiếng đồng hồ đi xe ngắn ngủi mà cô cảm giác dài như cả thế kỷ.

Xem thái độ của ba mẹ, tin đồn chị gái yêu sớm có lẽ là thật.

Nhan Vị rất muốn hỏi rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng ba mẹ đều ở đó, cô không tiện mở miệng, đành thôi.

Nhan Sơ thì cả quãng đường mặt không biểu cảm nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể không hề hay biết bầu không khí căng thẳng trong xe.

Đến Di Châu chưa đến 11 giờ sáng, Nhan Đình Việt lái xe về khu dân cư. Về đến nhà, Hà Bình im lặng đi vào bếp nấu cơm, Nhan Đình Việt bảo Nhan Vị về phòng trước, sau đó lạnh lùng nhìn Nhan Sơ: "Lại đây."

Nhan Sơ đi theo ông vào phòng khách. Nhan Đình Việt ngồi xuống sofa, mặc kệ Nhan Sơ đứng. Nhan Sơ cảm thấy mình giống như một tội phạm bị tòa án thẩm vấn, tội ác tày trời, sắp bị tuyên án tử hình.

"Nói đi, con và cái cậu Phó Hải kia, quen nhau khi nào?" Nhan Đình Việt mặt nghiêm nghị, giọng nghiêm khắc.

Cách hỏi như vậy cho thấy ông không tin Nhan Sơ, vẫn cho rằng giữa Nhan Sơ và Phó Hải tồn tại mối quan hệ vượt quá mức bạn bè bình thường.

Trong mắt Nhan Đình Việt, mức độ đáng tin của bức ảnh vượt xa lời giải thích của Nhan Sơ. Những gì nàng nói sáng nay ở văn phòng đều vô ích.

Mặt Nhan Sơ lạnh lùng, lòng còn lạnh hơn: "Con đã nói con và Phó Hải không có bất kỳ quan hệ gì. Ba hỏi con như vậy là có ý gì?"

Nhan Đình Việt liếc nhìn nàng, đương nhiên trả lời: "Con bây giờ lớn rồi, có suy nghĩ riêng, căn bản không muốn nói thật với chúng ta. Lý Cầm là lớp phó của các con không sai, nhưng thành tích của bạn ấy ở lớp hai mươi mấy, con gọi đó là không tệ sao?"

"Trước đây có chuyện con lén lút liên lạc với cô Tô, ba đã nhịn rất lâu, muốn xem con đến khi nào mới chịu chủ động khai thật. Không ngờ bây giờ lại càng nghiêm trọng hơn. Học sinh nên ở lại trường cuối tuần lại không ở trường, ngược lại xuất hiện ở bệnh viện, còn ôm ấp công khai với bạn nam. Con còn dám nói giữa hai đứa không có gì? Thật là vô liêm sỉ!"

Ngón trỏ Nhan Đình Việt gõ lên bàn trà, cộc cộc vang không ngừng.

Mỗi lời ông nói như roi quất vào người Nhan Sơ. Nàng luôn biết Nhan Đình Việt sĩ diện, ích kỷ đến quá đáng, nhưng không ngờ ông lại vì một bức ảnh không rõ ràng mà dùng từ "vô liêm sỉ" để hình dung con gái mình.

Đôi mắt bình tĩnh của Nhan Sơ càng thêm sâu thẳm, càng thất vọng, ngược lại càng bình tĩnh.

Chính Nhan Đình Việt đã dập tắt những ý nghĩ ít ỏi còn sót lại trong lòng nàng. Ngay cả ba mẹ cũng không thể có được sự thông cảm, vậy cái gia đình này làm sao có thể được gọi là bến đỗ bình yên?

"Sao không nói gì? Câm rồi à?" Nhan Đình Việt lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhan Sơ, ý đồ dùng uy nghiêm của người chủ gia đình ép nàng nhận lỗi.

Nhan Sơ nhìn thẳng ông hai giây, giọng bình thản nói: "Ba có biết vì sao chân Phó Hải bị gãy xương không?"

Câu hỏi này quá đột ngột, Nhan Đình Việt sững người, sau đó nhíu mày. Nhan Sơ đọc được tâm lý ông lúc này qua vẻ mặt. Ông chắc chắn cảm thấy lời nàng nói rất vô lý và vô lễ.

Nhưng trước khi ông kịp bác bỏ, Nhan Sơ nói nhanh như gió: "Cậu ấy bị Ngô Tuấn đẩy ngã từ trên cầu thang xuống."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!