Sáng thứ hai, Lý Cầm không đến trường học báo danh.
Nhan Sơ ban đầu nghĩ rằng bạn chỉ đến muộn, nên không để bụng, kết quả bạn học Lý cả buổi sáng cũng không thấy.
Trước đây giữa các tiết học lớn, Lý Cầm luôn đến làm ồn ào, hôm nay lại yên tĩnh lạ thường. Nhan Sơ thuận lợi kết thúc buổi sáng, trước khi đến nhà ăn đã ghé qua văn phòng, tìm chủ nhiệm lớp hỏi vì sao bạn học Lý không đến trường.
"Lý Cầm bị bệnh rồi." Thầy Chu nói với Nhan Sơ, "Sáng nay gọi điện thoại đến xin nghỉ một tuần."
Nhan Sơ cảm thấy vô cùng kinh ngạc: "Một tuần? Lâu vậy ạ? Bạn ấy bị sao vậy?"
Thầy Chu cũng rất bất đắc dĩ: "Nghe nói là viêm ruột thừa cấp tính, phải phẫu thuật."
Ra khỏi văn phòng, Nhan Sơ có chút ngơ ngác. Chiều hôm qua gặp Lý Cầm bạn vẫn còn khỏe, hôm nay đột nhiên đã nằm viện.
Ăn trưa xong phải về ký túc xá nghỉ ngơi, Nhan Sơ gọi điện thoại cho Lý Cầm, muốn hỏi thăm tình hình cụ thể.
Tuy rằng Nhan Sơ có mối quan hệ bạn bè không tệ, nhưng bạn bè thân thiết thổ lộ tâm tình không nhiều lắm. Lý Cầm xem như một trong số những người bạn tốt nhất của nàng, nàng tự nhiên quan tâm đ ến sức khỏe của bạn.
Điện thoại thông, reo nửa ngày mà không ai bắt máy.
Nhan Sơ thầm nghĩ có lẽ Lý Cầm vẫn đang nghỉ ngơi không tiện nghe điện thoại. Đến buổi tối sau giờ tự học, nàng lại gọi một cuộc nữa, kết quả vẫn giống như giữa trưa, vẫn không ai nghe.
Điện thoại không gọi được, có lẽ Lý Cầm nằm viện căn bản không mang điện thoại bên người. Nhan Sơ không kiên trì nữa, yên ổn đi học.
Một tuần thời gian thoáng chốc trôi qua, nhiệt độ không khí dần dần ấm lên. Những cây rụng lá mùa đông sau đầu xuân đều bắt đầu mọc ra những mầm non xanh biếc, lơ lửng trên những cành khô, lấm tấm điểm xuyết.
Chiều thứ sáu sau tiết cuối cùng, Nhan Sơ lại gọi điện thoại cho Lý Cầm, lần này cuối cùng cũng thông.
"Tớ nghe thầy Chu nói cậu bị viêm ruột thừa nằm viện, có nghiêm trọng không?" Nhan Sơ cầm ống nghe, dây điện thoại quấn hai vòng quanh ngón tay nàng.
Giọng Lý Cầm không còn tinh thần như trước, nghe có vẻ hơi mệt mỏi: "Một ca phẫu thuật nhỏ thôi, không vấn đề lớn, đã cắt chỉ rồi, tuần sau có thể đi học bình thường."
"Vậy cậu vẫn còn ở bệnh viện sao?" Nhan Sơ hỏi, "Có cần tớ đến thăm cậu không?"
Bạn học Lý nghe vậy cười, khôi phục chút sức lực, nâng cao giọng: "Cần chứ, đương nhiên cần rồi. Mai tớ xuất viện, cậu đến đón tớ đi, sau đó đến nhà tớ ăn trưa."
"Được." Nhan Sơ sảng khoái đồng ý.
Cúp điện thoại, nàng lại thuần thục ấn một dãy số, kiên nhẫn chờ đối phương bắt máy.
"Tiểu Sơ? Tan học rồi à?"
Giọng nữ dịu dàng vang lên, Nhan Sơ nghe vào tai, khóe miệng liền không tự chủ được cong lên: "Vâng, nhưng buổi tối còn phải đi tự học. Chị Tô ăn tối chưa ạ?"
"Đang định đi." Ống nghe truyền đến tiếng ghế di chuyển, Tô Từ vừa kết thúc một giai đoạn công việc, đi ra khỏi văn phòng, mỉm cười hỏi cô bé: "Hôm nay lại có chuyện gì mà gọi điện thoại cho chị vậy?"
Mỗi lần trò chuyện, Nhan Sơ luôn có thể tìm được đề tài để tán gẫu với Tô Từ. Lâu dần, người phụ nữ cũng quen với cách giao tiếp như vậy, đôi khi cũng sẽ thoải mái mở lời như thế này.
"Không có gì quan trọng ạ." Cô bé ở đầu dây bên kia nhỏ giọng trả lời, "Nghe nói Lý Cầm bị bệnh, đang nằm viện, mai em định đến bệnh viện thăm bạn ấy."
Lúc này Tô Từ mới biết Lý Cầm bị bệnh, có chút kinh ngạc, nhưng cách Nhan Sơ nói chuyện này với cô, lại có vài phần ý vị báo cáo lịch trình.
Sau khi Nhan Sơ nói xong, hỏi cô: "Chị Tô mai có rảnh không ạ?"
Thì ra là đợi ở đây.
Người phụ nữ bật cười, trả lời nàng: "Không khéo, mai chị phải đi công tác."
"Đi thủ đô ạ?" Cô bé hỏi dồn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!