Chương 39: Chị Tô, em thích chị

Gần hai tuần sau, Tô Từ lại nhận được điện thoại của Nhan Sơ.

Hôm nay là mồng tám tháng Giêng, hiếm khi trời quang đãng, người dân trong thị trấn nhỏ đi thăm thân thích bạn bè, trên đường không có nhiều người qua lại. Nhan Sơ mặc chiếc áo khoác chống lạnh dày cộm, đứng bên buồng điện thoại công cộng ấn một dãy số đã khắc sâu trong lòng.

Sau tiếng tút ngắn ngủi, điện thoại nhanh chóng kết nối.

Giọng nữ nhẹ nhàng, chậm rãi, ôn hòa từ ống nghe truyền đến, ngữ điệu bình tĩnh nhưng xa cách: "Alo, xin hỏi ai vậy?"

"Chị Tô, là em, Nhan Sơ." Nhan Sơ đáp lời đối phương, mắt nhìn chằm chằm mũi chân.

Buồng điện thoại đặt bên đường, xe cộ qua lại ồn ào, tiếng động cơ rền vang rất lớn.

Tô Từ im lặng hai giây, khi mở lời giọng càng thêm dịu dàng: "Gần đây thế nào? Kỳ nghỉ đông sắp kết thúc rồi phải không?"

"Vâng, cũng ổn." Nhan Sơ gật đầu, "Thứ hai tuần sau khai giảng, chắc em sẽ về lại Phụ Đô trước một ngày."

"Đúng vậy, trừ hai ngày Tết Nguyên Đán, em vẫn luôn làm bài tập."

"Chuyện của Ngô Tuấn, cảm ơn chị Tô."

"..."

Không có chủ đề cụ thể, họ tùy tiện trò chuyện vài câu, không ai chủ động đề cập mục đích của cuộc gọi này.

Đến khi Nhan Sơ nhận ra đối phương có ý định kết thúc cuộc trò chuyện, nàng mới gọi lại Tô Từ: "Chị Tô, em có chuyện muốn hỏi chị."

"Được, em nói đi." Người phụ nữ vẫn kiên nhẫn và dịu dàng với nàng.

Nhan Sơ nhắm mắt, hít sâu một hơi không khí lạnh lẽo, hỏi: "Trước đây ở Trại Đông, có phải bố mẹ em đã liên lạc với chị không? Em nói là tuần đầu tiên."

Đầu dây bên kia thoáng chốc im lặng, trong giây lát, không ai nói gì.

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, Nhan Sơ nghe thấy một tiếng thở dài chứa đầy bất đắc dĩ, kèm theo giọng mũi nhẹ nhàng, nhợt nhạt đáp lại nàng: "Ừ."

Quả nhiên là như vậy, cho nên thái độ của Tô Từ đối với nàng mới đột nhiên thay đổi kịch liệt như thế.

Cha mẹ nàng đến cả lịch sử trò chuyện của nàng cũng phải giám sát, làm ra loại chuyện không thể tưởng tượng này nàng cũng không hề bất ngờ.

Dù Nhan Đình Việt và Hà Bình không đoán được mối quan hệ thực sự giữa nàng và Tô Từ, nhưng chắc chắn họ sẽ lấy lý do không muốn ảnh hưởng đến việc học của nàng để ngăn cản nàng liên lạc thường xuyên với Tô Từ.

Ngực Nhan Sơ đau nhói như bị kim đâm, nàng mím môi, kìm nén cảm xúc phẫn uất bất bình trong lòng, cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi: "Chuyện khi nào? Bọn họ đã nói gì với chị?"

"Không nói gì cả." Giọng người phụ nữ ôn hòa, nhưng không trả lời trực diện, "Em đừng nghĩ nhiều."

Thái độ của Tô Từ nằm trong dự đoán của Nhan Sơ, nàng biết người phụ nữ này sẽ không nói thật với nàng.

"Nếu chị không chịu nói cho em biết, em sẽ đi hỏi mẹ." Nhan Sơ nói thẳng, "Đến cả lịch sử trò chuyện của em họ còn phải in ra, có thể làm ra chuyện gì em đều đoán được."

Cô bé quá bướng bỉnh, người phụ nữ hết cách với nàng, chỉ có thể bất đắc dĩ nói thật: "Thật sự không có gì, chỉ là ngày khai mạc trại, mẹ em gọi điện thoại hỏi chị là ai, quen em như thế nào."

"Còn gì nữa không?" Nhan Sơ truy hỏi, "Rốt cuộc bà ấy đã nói gì với chị, đến nỗi sau này chị không chỉ thất hẹn với em, còn không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn?"

Đối mặt với một tràng chất vấn của cô bé, người phụ nữ á khẩu không trả lời được, hiếm khi dịu giọng xin lỗi: "Thực xin lỗi."

Nhan Sơ không chấp nhận lời xin lỗi của cô, ngôn ngữ thẳng thắn mà sắc bén: "Không cần xin lỗi em, chị có suy xét của chị, em không trách chị, em chỉ muốn biết ngày đó bà ấy đã nói gì với chị."

Tô Từ lại im lặng một lát, Nhan Sơ không nóng vội, kiên nhẫn chờ đợi.

Đèn xanh thứ ba ở ngã tư phía trước bật sáng, người phụ nữ cuối cùng cũng trả lời nàng: "Dì nói thời gian của em bây giờ rất gấp, việc học hành nặng nề, không có chuyện gì quan trọng thì cố gắng đừng làm phiền em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!