Chương 30: Ngẫu nhiên gặp gỡ

Nhan Sơ ở bệnh viện quang minh chính đại cả ngày, ăn tối cùng Tô Từ xong mới về. Khi nàng rời đi, mặt trời đã hoàn toàn khuất núi, trời đất mờ mịt xám xịt. Nàng mặt dày mày dạn xin người phụ nữ một cái ôm rồi mới quyến luyến không rời ra đến cửa phòng.

Về đến ký túc xá, Nhan Sơ nằm trên giường nhớ lại chuyện hôm nay, câu nói kia của người phụ nữ "Em nguyện ý tin chị, vậy chị sao có thể làm em thất vọng?" thật sự là quá sức quyến rũ.

Lúc đó nàng liền quên mất mình còn đang khóc, cứ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào mắt Tô Từ gần một phút, cho đến khi người phụ nữ thu tay lại, cầm lấy một quả táo bên mép giường hỏi nàng: "Ăn không?"

Nhan Sơ hít mạnh một hơi, nước mắt còn chưa lau khô, lớn tiếng trả lời: "Ăn!"

Ôi chao, ngốc quá!

Càng nghĩ nàng càng cảm thấy phản ứng lúc đó của mình thật hết thuốc chữa, xấu hổ đến cực điểm, dùng sức ôm chặt chăn, lăn qua lộn lại trên giường.

Nhưng nàng nghĩ đến từ hôm nay trở đi sẽ có một tháng không thể gặp mặt, lại cảm thấy trong lòng trống vắng, vừa tiếc nuối vừa không nỡ.

Ánh sáng trong nhà mờ tối, trong ký túc xá đều sáng đèn, cửa không khép kín, thỉnh thoảng có tiếng cười nói ồn ào của học sinh từ hành lang vọng vào.

Nhan Sơ thất thần viết xong bài tập, nhìn thời gian, vậy mà còn chưa đến 9 giờ.

Thật sự chịu không nổi, nàng cầm thẻ IC đến khu máy điện thoại công cộng, theo lệ gọi cho nhà một cuộc điện thoại, trò chuyện năm phút, nhanh chóng báo cáo tình hình học tập và sinh hoạt tuần này cho cha mẹ, lập tức tìm cớ cúp máy, ngược lại ấn dãy số đã ghi nhớ trong lòng.

Tiếng chuông reo lên, vài giây sau kết nối, giọng nữ ôn hòa mang theo chút ý cười nhạt: "Tiểu Sơ?"

"... Vâng, sắp tắt đèn rồi, muốn nói với chị một tiếng ngủ ngon." Nhan Sơ cúi đầu nhìn mũi chân mình, ngón tay xoắn dây điện thoại, hiếm khi ngượng ngùng nói: "Còn nữa... Dự báo thời tiết nói ngày mai có thể sẽ hạ nhiệt độ, khi chị xuất viện nhớ giữ ấm."

"Ừ, tuần sau thi rồi, thi xong là nghỉ đông."

"Em biết rồi, không có áp lực ôn tập, thi bình thường là được, không thành vấn đề."

"..."

Lảm nhảm những chuyện không đâu, trò chuyện mười mấy phút.

"Vậy em cúp máy nhé?" Bạn nhỏ nói muốn cúp máy, trên thực tế vẫn giữ tư thế nghe điện thoại rất lâu không động đậy.

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia đợi một lát, không nghe thấy tiếng nhắc kết thúc cuộc gọi, liền lại thử thăm dò gọi một tiếng: "Tiểu Sơ?"

"Vâng..." Bạn nhỏ nhỏ giọng đáp.

Ấp úng, do dự, giống như còn điều gì muốn nói nhưng lại không chịu chủ động mở lời.

Giọng Tô Từ khẽ dừng lại, Nhan Sơ cắn môi, cảm thấy mình như vậy không hay lắm.

Một chút kết quả cũng không có, quá phiền người.

Ngay khi nàng quyết định rõ ràng dứt khoát cúp điện thoại, đối diện bỗng nhiên truyền đến giọng nữ thanh lãnh dịu dàng: "Vậy, ngủ ngon nhé?"

Thình thịch.

Ngực Nhan Sơ mạnh mẽ nhảy lên, bay lên tận mây xanh rồi lại rơi xuống mặt đất.

"... Ngủ ngon." Bạn nhỏ tai đỏ ửng nói.Những ngày cuối cùng ôn tập cho kỳ thi cuối kỳ vô cùng căng thẳng. Dù Nhan Sơ nói không cần lo lắng, nhưng nàng cũng không hề lơ là việc học, chỉ là thỉnh thoảng cũng sẽ không kìm được mà thất thần, nhớ đến người phụ nữ nào đó đã xuất viện, trở lại với công việc bận rộn.

Kỳ thi thuận lợi kết thúc. Buổi sáng thi xong môn cuối cùng, buổi chiều triệu tập họp phụ huynh. Nhan Sơ vẫn là đối tượng được các thầy cô điểm danh khen ngợi. Các bậc phụ huynh ngồi xung quanh Nhan Sơ đều nhìn vợ chồng Nhan Đình Việt với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ.

Buổi họp phụ huynh kết thúc, Nhan Đình Việt gọi Nhan Sơ lại, hỏi nàng: "Vừa nãy đến tìm con cái bạn học tên là Lý Cầm đúng không?"

"Vâng." Nhan Sơ gật đầu, "Bạn ấy là lớp phó của chúng con."

"Lớp phó à." Người đàn ông vẻ ngoài nho nhã trầm ngâm nói: "Thành tích thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!