Chương 26: Cô ta không xứng

Yêu say đắm một cách quang minh chính đại, tiếp cận một cách trắng trợn táo bạo, đem thích viết trong ánh mắt, mọi mục đích đều bày ra bên ngoài, không cho bản thân đường lui.

Nụ cười rạng rỡ của cô bé còn tươi đẹp hơn ánh nắng ban mai, xé tan màn sương mù mịt mờ, chiếu rọi vào nơi hoang vu cằn cỗi.

Nhan Sơ nói xong liền chạy ra khỏi phòng bệnh, vội vã xuống lầu gặp Lý Cầm, giống như đang trốn tránh điều gì, không cho người phụ nữ cơ hội đáp lại hay bày tỏ thái độ, cự tuyệt bất kỳ khả năng nào dẫn đến câu trả lời khiến nàng thất vọng, thật là tùy hứng cực kỳ.

Nơi trán vừa bị hôn còn vương lại hơi ấm mềm mại của cô bé, Tô Từ im lặng ngồi trên đầu giường, cau mày.

Thật đúng là một cô bé lỗ m ãng.Sau khi Nhan Sơ ra khỏi phòng bệnh, nụ cười trên mặt nàng dần dần nhạt đi.

Nàng rất thông minh, cũng rất nhạy cảm, nghe ra ẩn ý trong lời nói của người phụ nữ, nên nàng giả vờ hồ đồ, quyết đoán rời đi trước khi mọi chuyện trở nên rõ ràng.

Nàng đánh cược vào sự mềm lòng của người phụ nữ, rằng cô sẽ không càng thêm cứng rắn, càng thêm thẳng thừng từ chối tình cảm của nàng.

Khi bước xuống bậc thang trước tòa nhà bệnh viện, trời bỗng âm u hơn, gió trong viện thổi đến cây bạch quả cao lớn dưới lầu xào xạc, lá cây vội vã rơi xuống, như một cơn mưa vàng tươi.

Lý Cầm vẫn chưa đến, Nhan Sơ đứng đợi khoảng năm phút. Khi chiếc taxi của Lý Cầm vừa dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống, bạn học Lý vui vẻ vẫy tay với Nhan Sơ, gọi tên nàng, sợ Nhan Sơ không nhìn thấy.

Dù sao cũng là đến bệnh viện thăm Tô Từ, bạn học Lý hôm nay không ăn mặc quá lòe loẹt, một chiếc áo phao dáng dài kín đáo, trên đầu đội chiếc mũ trắng nhọn.

Mới hơn 9 giờ, coi như khá sớm. Lý Cầm và Nhan Sơ ghé vào một quán ăn gần bệnh viện, mỗi người gọi một bát hoành thánh nóng hổi lấp đầy bụng, rồi mới mua giỏ trái cây và bó hoa, vừa trò chuyện vừa đi về phía khu điều trị nội trú.

"Thời tiết quái quỷ gì vậy trời, nói thay đổi là thay đổi ngay, gió lạnh quá, tớ cứ cảm thấy đợt này ngày nào cũng chỉ có buổi sáng ra chút nắng, qua trưa là mưa." Lý Cầm rất ghét ngày mưa, vô cùng oán niệm cái thời tiết ẩm ướt khó chịu này.

Rõ ràng lúc ra khỏi nhà trời còn nắng đẹp, cứ tưởng sẽ là một cuối tuần quang đãng, biết đâu còn có thể rủ Nhan Sơ đi dạo phố, không ngờ mới nửa tiếng, trời đã hoàn toàn âm u, còn rất có khả năng mưa, cô nàng thật sự phiền chết đi được.

Hai tay cô đều đang cầm đồ, gió thổi qua lạnh đến mức gần như mất cảm giác.

Nhan Sơ ôm giỏ trái cây, nghe vậy đáp: "Thi cuối kỳ xong là nghỉ đông rồi, đến lúc đó cậu ở nhà bật điều hòa thì sẽ không lạnh nữa."

Lý Cầm bĩu môi, không đáp lời.

Cô nào có thật sự sợ lạnh, dù trời mưa cũng không phải không thể ra cửa.

Vấn đề lớn nhất là, sau khi nghỉ cô sẽ có cả một tháng không gặp được Nhan Sơ.

Nhưng bạn học Nhan hiển nhiên rất dứt khoát, bạn học Lý buồn bực.

Các nàng ngươi một câu ta một câu trò chuyện, thời gian trôi thật nhanh, bất tri bất giác đã đến tầng lầu.

Lý Cầm còn đang kể cho Nhan Sơ nghe về kế hoạch ăn Tết ở nhà mình, đột nhiên phát hiện Nhan Sơ không theo kịp, cứ ngơ ngác nhìn về phía trước xuất thần. Cô bạn cũng dừng bước, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

Nhan Sơ không nói gì, hai mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm phía trước, sắc mặt khó coi vô cùng.

Lý Cầm theo ánh mắt nàng nhìn về phía trước, bất ngờ phát hiện cuối hành lang lại có người quen.

Không kịp truy hỏi Nhan Sơ vì sao phản ứng kỳ lạ như vậy, bởi vì người phụ nữ đối diện cũng thấy các nàng, hơn nữa liếc mắt một cái nhận ra Lý Cầm, nhanh chân đi tới gọi: "Tiểu Cầm, em cũng đến thăm A Từ sao?"

Giọng người phụ nữ dịu dàng, rất dễ nghe.

Người này Nhan Sơ đã gặp, chính là cô Hạ kết hôn vào ngày Tết Dương lịch lần trước – Hạ Niệm, bạn gái cũ của chị Tô.

Lý Cầm không ngờ lại nhìn thấy Hạ Niệm ở đây, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhưng rất nhanh cô đã nở nụ cười, tùy tiện hàn huyên: "Là chị Hạ à, chị không phải đi hưởng tuần trăng mật ở nước ngoài sao? Khi nào về vậy?"

"Nghe nói A Từ bị tai nạn xe, đặc biệt gấp gáp trở về, sáng nay vừa xuống máy bay." Hạ Niệm trả lời rất tự nhiên, ngữ khí quen thuộc. Người không biết chuyện có lẽ thật sự sẽ cho rằng cô và Tô Từ chỉ là bạn tốt, tình chị em thâm giao.

Ví dụ như Lý Cầm hoàn toàn không hay biết gì, vô tư phụ họa: "Oa, từ nước ngoài bay về, chị Hạ và chị Tô quan hệ tốt thật."

Nhan Sơ cau mày, thở sâu một hơi, mỗi câu hai người kia nói nàng đều nghe thấy chói tai, ngực như bị đổ thứ gì đó, khó chịu đến mức ngay cả một vẻ mặt bình thường nàng cũng khó mà giữ được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!