Buổi tụ tập cuối tuần vừa rồi xem như là hoạt động ngoại khóa cuối cùng của Nhan Sơ trước kỳ thi cuối kỳ. Chỉ còn hai tuần chuẩn bị cho kỳ thi, không khí học tập trong trường dần trở nên khẩn trương.
Những bạn học ngày thường không mấy chuyên cần gần đây cũng trở nên chăm chỉ hơn, cố gắng ôn luyện vào phút chót, dù sao cũng có thể mang lại chút an ủi tinh thần, giảm bớt lo lắng khi kỳ thi lớn cận kề.
Nhan Sơ trở lại trường liền dồn hết tâm trí vào việc học, không nghĩ ngợi lung tung. Chỉ là, mỗi ngày vào hai mươi phút cuối của tiết tự học buổi tối, nàng có thêm một việc mới
- luyện tập thư pháp bằng bút máy.
Chiếc bút máy Tô Từ tặng nàng được nàng dùng hết công suất, nàng còn đặc biệt mua một lọ mực nước để trong ngăn bàn.
Hôm nay tan tiết tự học buổi tối, Lý Cầm lại đến trước bàn Nhan Sơ lay lay, thấy Nhan Sơ khép cuốn vở luyện chữ lại, liền tiện tay nhặt chiếc bút máy trên bàn nàng lên ngắm nghía, mở nắp ra vẽ hai nét trên giấy nháp rồi hỏi: "Đây là chiếc bút chị Tô tặng cậu à?"
"Ừ." Nhan Sơ gật đầu, "Vừa hay tớ cũng muốn luyện chữ, dùng rất thuận tay."
Lý Cầm đặt bút máy trở lại hộp bút của Nhan Sơ, dường như có chuyện muốn nói nhưng lại chần chừ không chịu mở lời.
Nhan Sơ cảm thấy cô bạn có điều khó nói, không khỏi kỳ lạ nhìn về phía cô: "Cậu sao vậy?"
"... Có chuyện này, tớ đang nghĩ không biết có nên nói cho cậu không." Bạn học Lý nói một cách do dự.
Nhan Sơ nghi hoặc đáp: "Cậu đã gợi ý rồi thì cứ nói đi."
Đến nước này, Lý Cầm cũng không muốn úp úp mở mở nữa, bèn thẳng thắn nói: "Tớ nghe nói... chị Tô bị tai nạn xe."
Động tác thu dọn đồ đạc của Nhan Sơ đột nhiên dừng lại, thoáng chốc sắc mặt nàng trắng bệch, "bá" một tiếng đứng dậy: "Cậu nói cái gì?!"
"Nhỏ tiếng thôi, bình tĩnh, sao cậu phản ứng dữ vậy?" Lý Cầm khó chịu che tai lại, tiếng hét vừa rồi của Nhan Sơ khiến hai tai cô ù lên.
Nhan Sơ làm sao có thể bình tĩnh được, câu nói vừa rồi của Lý Cầm đối với nàng chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang. Nó dội vào lòng nàng một tiếng, dư chấn khó tiêu, khiến hai chân nàng bủn rủn. Nếu không có hai tay chống trên bàn, có lẽ nàng đã không đứng vững.
Nàng không rảnh lo che giấu cảm xúc của mình, liên tục hỏi: "Rốt cuộc là thế nào? Sao đột nhiên lại bị tai nạn xe? Có nghiêm trọng không?"
Lý Cầm từ trước đến nay thần kinh khá thô, dù cảm nhận được chút khác thường trong thái độ khác lạ của Nhan Sơ, nhưng cụ thể là gì cô lại không thể nói rõ.
Huống chi bạn học Nhan hỏi dồn dập, cô cũng không kịp nghĩ sâu, đành trả lời trước: "Cụ thể tớ cũng không rõ lắm, chỉ là hôm nay gọi điện thoại cho bố tớ nghe ông ấy nhắc đến một chút. Chắc chị Tô phải nằm viện một thời gian, cuối tuần tớ định đến bệnh viện thăm chị ấy, đến lúc đó biết rõ tình hình rồi về kể cho cậu."
"Vậy cuối tuần tớ đi cùng cậu nhé." Nhan Sơ đột nhiên nói.
Lý Cầm nghe vậy sững người, sau đó dần dần lộ vẻ nghi hoặc.
Theo cô bạn thấy, Nhan Sơ và Tô Từ nhiều nhất gặp nhau hai ba lần, chỉ có thể miễn cưỡng coi là quen biết, nhưng quan hệ còn xa mới đến mức phải bỏ thời gian ôn tập trước kỳ thi cuối kỳ để đến bệnh viện thăm.
Huống chi, trong ấn tượng của cô, Nhan Sơ tính tình nhạt nhẽo, người lớn lên xinh đẹp, thành tích tốt, tính cách cũng ôn hòa, ở trường rất được hoan nghênh, cho nên trong chuyện giao tiếp khá bị động, từ trước đến nay đều là người khác chủ động mời nàng, còn nàng thì không mấy tích cực.
Đây vẫn là lần đầu tiên Nhan Sơ chủ động nói cuối tuần cùng cô ra ngoài, theo lý thuyết cô nên vui mừng, nhưng không hiểu sao, vẫn cảm thấy có chút không ổn.
Nhan Sơ bị ánh mắt chăm chú của Lý Cầm nhìn, bỗng dưng chột dạ, theo bản năng giải thích: "Chị Tô trước đây rất chiếu cố tớ, ở thủ đô lúc chị ấy nghe điện thoại của cậu liền đến bệnh viện đón tớ, bây giờ chị ấy bị tai nạn xe nằm viện, tớ nghĩ tớ nên đi thăm chị ấy."
Lý do nghe có vẻ hợp lý, Nhan Sơ càng nói càng trôi chảy, đến chính nàng cũng tin là thật.
"Cũng đúng." Lý Cầm gật đầu, tỏ vẻ chấp nhận, "Vậy chúng ta hẹn sáng thứ bảy cùng nhau đến bệnh viện thành phố."
Bạn học Nhan suýt chút nữa bị Lý Cầm nhìn thấu trộm thở phào nhẹ nhõm.
Ra khỏi phòng học, phát hiện bên ngoài đang mưa phùn.
Lá cây tử kinh hai bên đường đều rụng hết, không có gì che chắn, gió thổi lạnh buốt, luồn thẳng vào cổ, lạnh đến tê mặt, hai tai cũng nhức nhối.
Cảm xúc Nhan Sơ trùng xuống, nghĩ mà sợ hãi không nguôi, trong lòng lo lắng bất an, nói chuyện với Lý Cầm cũng hay thất thần, nhưng chân nàng bước rất nhanh, vội vã về ký túc xá, Lý Cầm đi theo bên cạnh cũng có chút không đuổi kịp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!