Đêm đã khuya, hơn mười giờ, con đường thưa thớt xe cộ, ánh đèn đường vẫn còn tỏ rõ.
Tô Từ dìu Nhan Sơ ra khỏi KTV, gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút se lạnh. Nhan Sơ dường như cảm thấy lạnh, vô thức rúc sâu hơn vào lòng Tô Từ. Tô Từ khẽ ôm chặt nàng, vội vã bước nhanh đến chỗ đậu xe.
Đặt Nhan Sơ ngồi ngay ngắn ở ghế sau, người phụ nữ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đoạn đường ngắn vừa đi qua khiến thái dương cô đã lấm tấm mồ hôi.
Cô nàng say xỉn chẳng hề ngoan ngoãn, suốt đường đi cứ cựa quậy không yên, khiến quần áo xộc xệch.
Vất vả lắm mới ổn định được Nhan Sơ, Tô Từ vừa định đứng dậy trở về ghế lái, không ngờ bạn nhỏ đột nhiên vươn tay ôm lấy vai cô. Tô Từ không hề phản kháng, nhưng sức Nhan Sơ lại mạnh lạ thường, kéo cô về phía trước một cái, đè lên thân thể mềm mại của đối phương.
Đôi mắt Nhan Sơ vẫn nhắm nghiền, có chút ý thức mơ màng, nửa tỉnh nửa mê, bản năng không muốn Tô Từ rời đi.
Nàng ôm chặt cổ cô, miệng khẽ r3n rỉ, nghe không rõ đang nói gì.
Tô Từ dùng chút sức, định gỡ cánh tay Nhan Sơ ra, lúc này mới nghe thấy tiếng nức nở rất nhỏ của nàng: "Chị Tô... bụng em khó chịu."
"Bụng không thoải mái?" Động tác của Tô Từ khựng lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu, vẻ mặt ngưng trọng hỏi lại Nhan Sơ: "Đau bụng hả? Còn chỗ nào không khỏe nữa không?"
Nhan Sơ lắc đầu, dạ dày quặn thắt, đau đến mức nàng tưởng như muốn nôn ra.
Cồn khuếch đại cảm xúc, dạ dày đau vốn đã khó chịu, Tô Từ lại sắp rời đi, khiến nàng cảm thấy như thể mình sắp chết đến nơi.
Tô Từ có chút khó xử. Nhan Sơ uống rượu chắc chắn chưa ăn gì trước đó, nếu có chút đồ ăn vặt lót dạ thì nàng đã không say đến mức này.
Cứ như vậy đưa nàng về trường thật sự khiến người ta không yên tâm.
Cô nhìn đồng hồ, cách giờ cổng trường đóng cửa còn chưa đầy một tiếng. Lúc này nếu đưa Nhan Sơ đến bệnh viện, hoặc về nhà cho nàng uống thuốc đau dạ dày, đều không kịp quay lại trường.
"Tôi đi mua thuốc đau dạ dày, em ở trên xe đợi một lát nhé."
Tô Từ nói rồi lại kéo tay Nhan Sơ, nhưng nàng nhất quyết không buông, giằng co một hồi, bạn nhỏ bĩu môi khóc thành tiếng: "Chị Tô, chị đừng đi mà......"
Nàng khóc không hề báo trước, nước mắt to tròn lăn xuống khóe mắt, trông như bị ai ức hiếp, chịu phải tủi thân vô cùng.
Tô Từ đương nhiên biết bạn nhỏ này đang say xỉn làm loạn. Cô hoàn toàn có thể mặc kệ Nhan Sơ, đợi nàng náo đủ, xả hết rồi tự khắc im lặng, ngủ một giấc có lẽ còn chẳng nhớ hôm nay đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng cô không thể làm ngơ.
"Được, tôi không đi." Cô không cố kéo tay Nhan Sơ ra nữa, mặc cho nàng ôm mình, khẽ khàng dỗ dành người say khướt: "Vậy em nói xem bây giờ phải làm sao? Em không buông tay thì ai đưa em về trường?"
Nhan Sơ bĩu môi, khóc đến giọng run rẩy: "...... Vậy không về trường nữa."
"Không về trường thì em muốn ở đâu?" Người phụ nữ lại hỏi, giọng vẫn dịu dàng, không hề nóng nảy.
Nàng dần dần nín khóc, một hồi lâu không nói gì, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ xem nên trả lời câu hỏi này thế nào.
Không gian trong xe chật hẹp, ánh sáng khá tối, Tô Từ chỉ có thể đoán được Nhan Sơ đang không chớp mắt nhìn mình qua chút ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ. Khoảng nửa phút sau, Nhan Sơ mới nói: "...... Không có chỗ ở."
Tô Từ buồn cười, đôi mắt không khỏi cong lên. Không ngờ câu tiếp theo của Nhan Sơ lại là: "Chị Tô cưu mang em được không?"
Mạch lạc rõ ràng, logic chặt chẽ, không hề sơ hở.
Ánh mắt người phụ nữ có chút phức tạp, dò xét quan sát Nhan Sơ. Cô thực sự nghi ngờ bạn nhỏ tinh quái này có phải đang giả vờ say không, nhưng nhìn kỹ một hồi lại cảm thấy không giống.
Cô thử dò hỏi: "Vừa nãy Lý Cầm cũng mời em ở lại, sao em không đến nhà em ấy?"
Nhan Sơ mở to đôi mắt trong veo như nai con, chăm chú nhìn Tô Từ hồi lâu, rồi bĩu môi, lẩm bẩm: "Lý Cầm là Lý Cầm, chị là chị, em thích chị, cho nên bất kỳ ai khác, dù là nam hay nữ, em đều phải giữ khoảng cách với họ."
Lời tỏ tình trực tiếp và nóng bỏng đến mức khiến Tô Từ cuộn tròn đầu ngón tay, đôi môi mỏng khẽ mím lại thành một đường thẳng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!