Hôm đó, ta đang may y phục cho đứa trẻ chưa sinh, thì nghe thị nữ báo rằng Bạch Cảnh Niên lại đến.
Ta thở dài:
"Cho hắn vào đi."
Tạ Huyên và ta tuy thành thân long trọng, người có danh tiếng ở Giang Châu đều đến dự.
Nhưng Bạch Cảnh Niên không hề biết người dưới khăn hồng hôm đó chính là ta.
Sau này hắn nhiều lần cầu kiến Tạ Huyên, đều bị từ chối.
Ta chỉnh trang y phục, uyển chuyển bước ra tiền sảnh.
Tạ Huyên từ xa nhìn thấy ta, chạy tới, vui mừng:
"Tiểu Cẩm! Ta cuối cùng cũng gặp được nàng!"
Hắn nhìn y phục trên người ta, không khỏi nhíu mày:
"Sao nàng lại mặc thế này?"
"Đây chẳng phải là vải ta tặng cho quận thủ đại nhân sao? Sao lại ở trên người nàng?"
Ta nhìn bộ váy gấm thêu phù dung trên người, mỉm cười:
"Hôm đó ở trà lâu, chính Bạch công t. ử nói sẽ lo y phục cho ta về sau… chẳng lẽ đã quên rồi sao?"
"Vải vóc của Bạch gia nổi tiếng Giang Châu, khi còn ở Bạch gia, ta luôn ngưỡng mộ y phục của các nữ quyến, còn mình chỉ có vải thô."
"Không ngờ đến Tạ phủ, lại được mặc đồ nhà ngươi."
Sắc mặt Bạch Cảnh Niên trắng bệch, lúc này mới hiểu ra:
"Vậy… hôm đó người trong phòng là nàng?"
Hắn tiến lên nắm tay ta, đỏ mắt chất vấn:
"Nàng… nàng và hắn là quan hệ gì? Lúc đó hai người đã… qua lại rồi sao?"
"Vô lễ!"
Tiểu Thúy chắn trước mặt ta, đẩy hắn ra:
"Đây là phu nhân nhà ta! Với quận thủ đại nhân đương nhiên là phu thê!"
"Phu nhân đang mang thai, ngươi mau tránh xa ra! Nếu có sơ suất, mười cái mạng của ngươi cũng không đủ đền!"
Đầu óc Bạch Cảnh Niên "ong" một tiếng, thân thể lung lay.
Tạ Huyên nghe động tĩnh, nhanh ch. óng bước đến.
"Loại người nào dám để phu nhân của bản quan phải đích đón thân tiếp?"
Ta cười, tiến lên:
"Phu quân không phải đi kiểm tra kho lương sao? Sao về sớm vậy?"
Tạ Huyên nắm tay ta:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!