Khi đó, ta không biết phía trước sẽ ra sao.
Nhưng bây giờ trong tay ta có bạc, trong lòng ta có Tạ Huyên.
Dù mưa gió lớn đến đâu ta cũng phải trở về.
Ta pha trà thế nào, hắn cũng nói ngon.
Ban đêm hắn chưa từng rung chuông, càng không bắt ta nửa đêm ra bắt dế.
Mỗi ngày ta đều ngủ ngon.
Hắn còn mang cho ta kẹo hồ lô, bánh dầu, bánh đào, vân phiến cao…
Dù trong lòng hắn ta là gì thì lúc này, ta chỉ muốn trở về bên hắn.
Gần Bạch gia có một chỗ trú mưa.
Ở đó, đậu sẵn một chiếc xe ngựa, đèn l.ồ. ng treo bên trên, viết một chữ "Tạ".
Trong lòng ta lập tức ấm lên.
Hắn… vậy mà phái xe đến đón ta.
Ta vén rèm bước vào không ngờ lại thấy Tạ Huyên đang ngồi bên trong.
"Đại nhân, sao ngài lại ở đây?"
Tạ Huyên nhìn ta một cái, không nói gì.
Quanh người hắn tỏa ra khí lạnh, còn lạnh hơn cả mưa đêm bên ngoài.
Ta chưa từng thấy hắn như vậy.
Trong lòng nghĩ, chẳng lẽ ta ở Bạch gia lâu quá, làm chậm trễ việc hầu hạ?
Lão quản gia ngồi phía trước đ.á.n. h xe, nói:
"Đại nhân sợ cô nương bị ướt, đã đến từ sớm, đợi hơn một canh giờ rồi."
Tạ Huyên lạnh giọng:
"Im miệng."
Quản gia vẫn tiếp tục:
"Tô cô nương lo cho Bạch công t. ử bị thương, chạy nhanh thật đấy, ta còn chưa kịp chuẩn bị xe, cô đã chạy mất rồi."
"Cô lo cho Bạch công t.ử, đại nhân nhà ta cũng lo cho cô, bữa tối còn chưa ăn…"
Tạ Huyên cuối cùng cũng nổi cáu:
"Ngươi nói đủ chưa! Lo đ.á.n. h xe của ngươi đi!"
Ta cuối cùng cũng hiểu vì sao hắn không vui, chủ động giải thích:
"Ta không lo cho Bạch Cảnh Niên."
"Hắn nợ ta năm lượng ba tiền, ta đi đòi tiền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!